Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối ❤️️15 Bài Văn Ngắn Hay

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối ❤️️ 15 Bài Văn Ngắn Hay ✅ Những Mẫu Văn Ấn Tượng Đặc Sắc, Các Câu Chuyện Rất Thường Hay Gặp Trong Cuộc Sống.

Dàn Ý Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối

Mẫu Dàn Ý Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối chi tiết được nhiều bạn đọc quan tâm.

Mở bài:

  • Cho biết thời gian xảy ra sự việc.
  • Sự việc đó là gì và em cảm thấy như thế nào?

Thân bài:

  • Diễn biến sự việc.
  • Hoàn cảnh khiến em gây ra lỗi lầm.
  • Hành động của em gây ra hậu quả như thế nào?
  • Em có suy nghĩ gì về những hành động sai trái đó?

Kết bài: Viết ra những cảm nghĩ của em về những lỗi lầm mắc phải và quyết tâm sửa chữa để cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chia Sẻ 💦 Kể Về 1 Lần Em Mắc Lỗi Khiến Bố Mẹ Buồn ❤️️ 15 Bài Hay

Đoạn Văn Ngắn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối – Bài 1

Đoạn Văn Ngắn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối được nhiều bạn đọc quan tâm và chia sẻ sau đây.

Dù câu chuyện đã xảy ra khá lâu rồi nhưng em vẫn còn ân hận mãi. Đó là lần đầu tiên em mắc lỗi. Hình ảnh buồn bã của mẹ khi đó vẫn còn in đậm trong em.

Hôm đó, bầu trời trong xanh mát mẻ. Trên đường đến trường, em – vui vẻ nghĩ: “Hôm qua, cô đã kiểm tra bài mình rồi nên chắc chắn hôm nay cô sẽ không kiểm tra nữa, mình chẳng phải học bài”. Vừa nghĩ, em vừa chạy nhanh đến trường cho kịp giờ. Vậy mà không ngờ hôm đó em lại bị gọi lên bảng kiểm tra bài cũ. Mang điểm không về nhà, em không biết nói với mẹ thế nào. Với lại đây là lần đầu tiên em bị điểm kém.

Quá lo sợ, em quyết định giấu mẹ điểm kém này. Khi về nhà, em làm như không có chuyện gì xảy ra. Trong bữa cơm, hai mẹ con đang nói chuyện vui vẻ, bỗng chuông điện thoại vang lên. Hình như có chuyện quan trọng hay sao mà em cảm thấy khuôn mặt mẹ trở nên buồn bã. Nói chuyện điện thoại xong, mẹ trở lại bàn. Mẹ khẽ hỏi em:

– Hà này, hôm nay ở lớp con có mắc lỗi gì không? Em giật mình, chẳng lẽ mẹ đã biết chuyện. Giọng run run nhưng em vẫn lắc đầu:

– Không có đâu! Con không làm việc gì có lỗi với mẹ cả.

Mẹ vẫn nhìn em, ánh mắt mẹ như xuyên vào lòng em. Mẹ không nói câu gì. Chắc mẹ đã biết em bị điểm kém rồi. Mẹ lặng lẽ bỏ đũa xuống và nói:

– Mẹ mong con sẽ thật thà.

Rồi mẹ đi vào phòng làm việc. Qua cánh cửa hé mở, em nhìn thấy mẹ ngồi gục đầu xuống bàn, mái tóc ngắn lòa xòa che hết khuôn mặt mẹ, nhưng em biết mẹ đang khóc. Hai bàn tay khô ráp của mẹ thường vuốt nhẹ má em còn bây giờ đang nắm chặt lấy nhau, run run. Lúc đó, em đã cảm thấy thật hối hận. Khẽ đẩy cửa bước vào, em đến bên và khẽ gọi: “Mẹ!”. Mẹ vội lau nước mắt, ngước lên nhìn em. Đôi mắt mẹ đỏ hoe, cuối chân mày đã có nhiều nếp nhăn xuất hiện. Em bỗng thấy thương mẹ quá. Em ngập ngừng nói, nước mắt chảy dài:

– Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Thật ra con đã nói dối mẹ. Hôm nay con không học bài nên bị điểm kém. Con ân hận lắm, mẹ ơi. Mẹ dịu dàng nói:

– Con gái mẹ ngoan quá! Con đã biết nhận lỗi thế là rất tốt. Mẹ sẽ tha thứ cho con.

Rồi mẹ ôm em vào lòng. Em khẽ nói: Con cám ơn mẹ.

Thời gian trôi nhanh quá, mới đó mà đã mấy năm rồi. Mỗi lần nghĩ lại, em cảm thấy yêu mến mẹ vô cùng. Em hứa sẽ học hành chăm chỉ để mẹ không bao giờ phải phiền lòng, để những nếp nhăn ở khóe mắt mẹ không nhiều thêm nữa. Bởi vì em rất yêu mẹ, yêu nụ cười hiền từ của mẹ.

Chia Sẻ 💧Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi ❤️️15 Bài Văn Ngắn Hay Điểm 10

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Ngắn Gọn – Bài 2

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Ngắn Gọn, súc tích thể hiện qua từng câu văn, hình ảnh miêu tả chân thực và giàu cảm xúc.

Mỗi chúng ta ai sinh ra cũng ít nhất từng mắc lỗi một lần. Đó có thể là những lỗi lầm ngày còn thơ bé, cũng có thể là những lỗi lầm khi chúng ta đã trưởng thành. Nhưng sau cùng, nó vẫn ghi lại trong lòng ta cảm giác nuối tiếc về ân hận. Em đã vì một lời nói dối cô giáo khi còn nhỏ mà ân hận đến tận bây giờ.

Lời nói dối của em gắn liền với một câu chuyện buồn ngày em học lớp 4. Khi đó, em được cả lớp bầu làm thủ quỹ, giữ tiền và ghi chép các khoản chi tiêu của lớp. Cô giáo và các bạn luôn tin tưởng tính cẩn thận của em. Vậy mà em đã mắc một sai lầm lớn. Sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu em kiềm chế được ham muốn của bản thân, lén lấy tiền quỹ lớp đi mua cuốn truyện tranh mới xuất bản. Khi cầm số tiền đó đi, em vẫn tự nhủ mình chỉ mượn tạm thôi, khi có tiền em sẽ lập tức bù lại.

Quyển truyện tranh mới tinh còn thơm mùi giấy khiến lòng em ngập tràn hạnh phúc, sự áy náy vì lấy tiền quỹ lớp cũng bị áp xuống. Em cất quyển truyện thật kỹ, không để cho bất kỳ ai nhìn thấy. Nhưng, ngay sáng hôm sau, bạn lớp trưởng bất ngờ thông báo lấy 500 nghìn tiền quỹ để mua quà thăm cô giáo dạy Toán sinh em bé.

Em nghe như sét đánh ngang tai, quỹ lớp chỉ còn 100 nghìn, làm sao em kiếm đủ tiền ngay bây giờ? Em giả vờ bình tĩnh đồng ý mà trong lòng lo lắng bất an, nghĩ cách để giải quyết chuyện này. Cuối cùng, em nghĩ ra một cách… Ngay sáng hôm sau, em đã tỏ ra hoảng hốt gặp riêng cô giáo chủ nhiệm, mếu máo nói với cô em làm mất tiền quỹ lớp. Ban đầu, cô ngạc nhiên vô cùng nhưng cô nhanh chóng hiểu ra lời em nói, nhẹ nhàng an ủi em: Không sao đâu. Em thử tìm kĩ lại xem, có khi chỉ quên ở đâu đó thôi.

Lòng em lo lắng, hoảng sợ, nếu cô không tin thì mọi chuyện sớm muộn cũng bại lộ. Nghĩ vậy, em càng thấy sợ hơn, òa lên khóc nức nở xin cô giúp đỡ, em sợ các bạn trong lớp sẽ không tin và chỉ trích, mỉa mai em. Cô bối rối trấn an em rồi hứa sẽ giúp em giải quyết việc này, bảo em bình tĩnh và quay về học.

Em tạm biệt cô và trở về lớp. Từng bước chân cứ nặng chĩu như đeo chì, lúc ấy em mới ý thức được việc mình làm đã gây ra hậu quả nghiêm trọng như thế nào. Nếu việc này bị phát hiện em làm sao dám đối mặt với cô và các bạn, làm sao đối diện với bố mẹ? Bố mẹ luôn dạy em sống đúng đắn, thật thà, vậy mà em lại làm như thế. Nỗi bất an ấy theo em cả buổi học, mãi tới khi bạn lớp trưởng cầm một phong bì đựng 600 nghìn, bắt đầu bàn kế hoạch mua quà và đi thăm.

Em vừa ngạc nhiên vừa tò mò, phải chăng cô chủ nhiệm đã tự bỏ tiền ra để bù vào số tiền em đã nói dối là bị mất? Nếu thế thì may quá, mọi người sẽ không bap giờ phát hiện ra việc em làm. Em sẽ tranh thủ tiết kiệm tiền và bù lại vào lớp số tiền mình đã lấy. Mọi chuyện dường như đã được giải quyết. Nhưng không, ngay sau đó em đươc nghe kể hoàn cảnh gia đình cô. Cô vốn là người dân tộc Mông, học giỏi nên về quê em dạy học, cuộc sống vốn không dễ dàng gì. Lương của cô đều gửi về cho em gái và bố mẹ trên Mai Châu.

Chỉ vì lời nói dối của em mà cô đã phải bỏ ra gần một nửa tháng lương, nguồn sống của gia đình côể giải quyết rắc rối do sự ích kỉ tham lam nhất thời của em. Em thấy ân hận và xấu hổ vô cùng vì lời nói dối của mình. Sau đó, em đã đập con lợn đất của em và xin cả chị gái để đủ số tiền kia và đem cho cô, ngụy biện mình để quên trong hòm sách cũ. Cô vẫn nhẹ nhàng xoa đầu em nói không sao, dặn em cẩn thận hơn để khỏi lo sợ.

Nỗi áy náy cứ tăng lên theo từng ngày nhìn thấy cô. Thời gian đó, em đã hèn nhát không dám nhận lỗi của mình nên không nói lời xin lỗi với cô. Bây giờ nghĩ lại em thấy rất ân hận, em luôn tự phê bình bản thân sau lần đó và muốn gửi đến cô giáo của em lời xin lỗi chân thành nhất.

Xem Thêm 💧 Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 6 ❤️️ 15 Bài Văn Ngắn Hay

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Hay – Bài 3

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Hay là đề tài rất quen thuộc trong chương trình học văn tự sự của các em học sinh.

“Không ai trong đời là không có đôi lần mắc lỗi, nhưng điều quan trọng hơn cả là có thể nhìn nhận một cách đúng đắn và khách quan vấn đề của mình. Biết nhận lỗi và biết sửa sai. Đó mới là điều quan trọng nhất”. Đó chính là những lời khuyên nhủ của mẹ dành cho tôi trong một lần tôi gây ra lỗi lầm với mẹ. Lỗi lầm đó khiến mẹ tôi rất buồn lòng còn tôi thì cảm thấy thất vọng về bản thân mình ghê gớm.

Vào một buổi chiều chủ nhật với tiết trời đẹp dịu dàng và hiền hậu. Chúng tôi, những đứa trẻ tong cùng một khu phố như thường lệ, tập trung trước cửa nhà của tôi để chơi. Vì trước cửa nhà tôi là khoảng sân rất rộng. Chúng tôi đã có khoảng thời gian vui chơi rất vui. Chúng tôi chơi bịt mắt bắt dê, rồi một lúc sau, có vẻ chán nản, các bạn nam và các bạn nữ bắt đầu tách nhau ra, các bạn nữ thì chơi chuyền, rồi chơi dây.

Các bạn nam thì chơi bi, chơi gấc. Một lúc lâu sau, mẹ tôi có việc phải đi ra ngoài, mẹ gọi tôi về để coi nhà. Đang chơi vui, điều đó khiến tôi cảm thấy bực dọc, mẹ hiểu ngay tâm tính của tôi. Mẹ nói: “Con có thể mời các bạn lên nhà chơi đồ hàng, chơi búp bê cùng con rồi tiện thể giúp mẹ trông nhà nhé. Nhưng con đừng quên chơi xong phải cất dọn rồi còn phải nhớ cả chuyện giờ giấc làm bài tập nữa nhé”. Vậy là tôi vui vẻ đồng ý ngay.

Trong phòng của mình chúng tôi bày biện hết những gì chúng tôi có, nào là chơi cắt may quần áo cho búp bê, chơi trò đóng giả cống chúa, bới tung tủ quần áo để chơi trò người mẫu thời trang. Chúng tôi chơi rất vui và nó khiến tôi không còn để ý gì nữa, kẻ cả chuyện học bài. Nhưng các bạn thì không quên, đến tầm chiều, các bạn đi về hết, còn lại một mình tôi, chán nản nhưng cũng không có hứng học tập. Tôi đi ra ngoài phòng khách và mở ti vi xem các chương trình hài. Cũng buồn cười và vui không kém….Cho đến khi mẹ về.

Vừa vào đến nhà, mẹ đã rất kinh ngạc. Không phải là vì nụ cười chưa tắt trên môi tôi, mà là căn nhà như một bãi chiến trường. Mẹ không nói gì, mẹ vào ngay phòng tôi và mọi chuyện còn kinh khủng hơn, quần áo rồi đồ chơi vất lung tung hết cả. Quần áo cũ mới, mùa đông mùa hè tứ tung cả. Mẹ thực sự nổi giận, mẹ đến hỏi chuyện tôi: Tại sao lại thế này hả con. Trước khi đi mẹ đã dặn dò con thế nào. Con cũng chưa học bài đúng không?

Đoán ngay sự tức giận của mẹ, nhưng lo lắng sự trách phạt của mẹ hơn. Tôi đã biện hộ cho bản thân mình:

Là các bạn bày biện chứ không phải con, các bạn vừa mới về nên con chưa kịp dọn dẹp. Các bạn cũng không chịu về sớm nên con không thể tập trung làm bài. Không con đang nói dối mẹ. Điều mẹ cần ở con bây giờ không phải những lời dối trá ấy, con làm mẹ quá thất vọng. Giọng mẹ nghiêm túc. Tôi cảm thấy hơi sợ. nhưng cũng hiểu tính mẹ. tôi biết tôi đã rất sai lầm. Tôi vội vàng đến gần mẹ, Nói lời xin lỗi mẹ, thành thực kể lại đầu đuôi câu chuyện. Mẹ rất hài lòng, mẹ xoa đầu tôi và bảo:

Điều mẹ cần là như vậy con ạ, Nói dối không giải quyết được việc gì ngoài khiến cho con người ta trở nên xấu tính đi con ạ. Sự ích kỉ cũng bắt đầu từ đây. Nó cũng khiến con trong mắt người khác không có sự đánh giá cao con ạ. Con đã có một quyết định đúng đắn khi nói ra những lời thành thực. Ai cũng không thể tránh được chuyện mắc sai lầm, nhưng biết nhận lỗi vfa biết sửa sai, đó mới là điều quan trọng nhất.

Tôi cảm thấy khá hơn, hứa với mẹ sẽ không bao giờ tái phạm, tôi xung phong cố gắng dọn dẹp trong thời gian nhanh nhất và thu xếp học bài. Mẹ đã rất vui,: “Con của mẹ, mẹ tin là con có thể làm được, con yêu mẹ vẫn rất tự hào về con” . Từ chuyện đó trở đi, tôi đã rất thấm thía bài học về sự dối trá và chân thành, tôi không bao giờ dám tái phạm nữa. Tôi cũng cảm ơn mẹ rất nhiều vì đã giúp tôi ngộ nhận ra được sai lầm của mình.

Gợi Ý 💧 Hãy Kể Lại Một Sự Việc Em Lỡ Gây Ra Khiến Bố Mẹ Buồn Phiền Lớp 7 ❤️️ Ngắn

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Mẹ Ngắn – Bài 4

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Mẹ Ngắn gọn được SCR.VN chọn lọc và chia sẻ đến bạn đọc sau đây.

Tuổi thơ của ai cũng sẽ có thật nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Chính nhờ những kỉ niệm muôn hình muôn vẻ đó, đã tạo nên một tuổi thơ nhiệm màu. Bản thân em cũng vậy. Và trong vô số kỉ niệm đó, em nhớ nhất vẫn là một lần em nói dối mẹ.

Kỉ niệm lần đó xảy ra khi em đang học lớp năm. Em được nhận xét là một cô bé thông minh nhưng lười biếng và thích nói dối. Ngày hôm đó, sau khi ngủ dậy, em cảm thấy chán nản, không muốn đi học. Vì vậy, em đã giả vờ như mình bị đau bụng. Khi thấy em đã muộn vẫn chưa xuống ăn sáng, mẹ liền chạy lên phòng kiểm tra.

Mẹ đã rất lo lắng. Ngay lập tức, mẹ đi tìm dầu nóng xoa bóp bụng cho em. Trong giây phút, em cảm thấy hối hận vì đã lừa mẹ. Nhưng rồi em vẫn im lặng và lắc đầu. Một lát sau, thấy em mãi không đỡ. Mẹ liền bảo em hãy nằm nghỉ để mẹ gọi xin cô nghỉ buổi học hôm nay.

Chờ mẹ ra khỏi cổng, em liền sung sướng bật dậy, chạy ngay ra phòng khách ngồi chơi. Em mở tủ lạnh, lấy bánh kẹo ra, vừa xem phim vừa ăn trong sung sướng. Đúng lúc đó, em nghe thấy tiếng mở cửa, vội nhìn sang thì em thấy mẹ đứng đó. Khuôn mặt đỏ bừng, trên tay là một túi thuốc và lồng đựng cháo ấm.

Dường như quá ngạc nhiên, mẹ đứng sững người lại, chỉ thốt lên “Sao con…”. Nhưng dường như đã hiểu ra vấn đề, mặt mẹ trở nên buồn bã, ánh mắt thất vọng nhìn về em. Rồi mẹ im lặng tiến về phía phòng bếp, đặt cháo và thuốc lên bàn rồi trở về phòng. Em cảm thấy hối hận vô cùng. Em liền lên phòng để xin lỗi mẹ:

Con xin lỗi mẹ ạ, con đã nói dối mẹ để được nghỉ học hôm nay. Hành động đó thật là sai lầm, nhưng con mong mẹ hãy bỏ qua cho con nhé. Con xin hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ nói dối nữa. Nếu con phạm sai, thì mẹ đánh con thật đau vào là được.

Mẹ vẫn tiếp tục im lặng. Khiến em nghĩ rằng mình không được tha thứ, nước mắt cứ thế mà lăn dài trên má. Lúc này, rốt cuộc mẹ cũng phản ứng lại. Mẹ đưa đôi tay lên, lau đi dòng nước mắt của em, vuốt nhẹ lên trán em mà nói rằng: Con biết nhận lỗi như thế này mẹ vui lắm. Hãy nhớ mãi lời hứa này của con nhé. Mẹ sẽ giám sát con thật kĩ. Vâng ạ – Em trả lời với niềm hạnh phúc khôn cùng.

Từ sau lần đó, em như trở thành một con người hoàn toàn khác, em không nói dối và lười biếng nữa. Mà trở nên chăm chỉ, trung thực hơn. Sựt thay đổi tích cực đó, chính nhờ hành động giáo dục bằng tình thương của mẹ ngày hôm đó. Bài học này em sẽ ghi lòng tạc dạ mãi về sau.

Tìm Hiểu 🌵 Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 8 ❤️️ 15 Bài Văn Ngắn Hay

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Bố – Bài 5

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Bố là tài liệu tham khảo hữu ích để các em học sinh có thể chuẩn bị ôn tập thật tốt.

Các bạn nghĩ rằng mắc lỗi chỉ là chuyện thường thôi, nhất là với trẻ con, có phải không? Nhưng có một lần tôi đã mắc phải một lỗi rất đáng trách mà tôi nhớ đến tận bây giờ.

Hôm đó là ngày thứ bảy, trời nắng đẹp. Tôi tung tăng tới lớp trên con đường quen thuộc. Vừa đi, tôi vừa ấm ức nghĩ: “Hôm nay là ngày về bà ngoại thế mà bố mẹ chẳng cho mình nghỉ học. Đằng nào cũng chỉ bỏ mất một buổi học thôi, lo gì?”. Suy nghĩ miên man mà không để ý là tôi đã tới trường từ lúc nào. Các bạn tất bật vào lớp, còn tôi thì cứ đứng ngoài cổng trường ngần ngừ không muốn vào. Hai dòng tư tưởng cứ đan xen vào nhau, hoặc là tôi về nhà hoặc là vào học.

Nhưng vì chưa bao giờ bỏ học nên tôi sợ lắm, nghĩ đủ mọi điều không tốt. Tôi cứ đứng trước cổng trường như thế đến – mười lăm phút. Tiếng trống gióng giả vang lên như thúc giục tôi. Lúc này sân trường chĩ còn lại vài bạn học sinh đi muộn. Thấy tôi cứ đứng đó mãi, bác bảo vệ hỏi: “Cháu có vào lớp không để bác còn đóng cổng?”. Tôi trả lời như vô thức: “Dạ không, cháu chỉ đi qua chờ anh cháu thôi ạ”. Và cánh cổng trường đóng lại trước mắt tôi.

Tần ngần hồi lâu, tôi quay bước ra về. Thấy tôi, bố liền hỏi, “sao con lại về?”. Lúc này tôi đang mải mê suy nghĩ, nghe tiếng bố hỏi, tôi giật mình trả lời: “Dạ, hôm nay cô ốm không có ai dạy thay nên bọn con được nghỉ”.

Bố cười với tôi: “Vậy thì con vào chuẩn bị đi, bố đưa con đến nhà ông ngoại. Mẹ cũng ở đấy rồi”. Nghe bố nói thế, tôi mừng rơn, quên sạch cả chuyện tôi trốn học. Nhưng kẻ nói dối thì không thể nào mà ung dung được. Tối đến, tôi cứ thấp thỏm lo sợ nhỡ ra bố mẹ biết. Và… điều mà tôi lo sợ đã đến. Chuông điện thoại nhà tôi reo vang: “Reng… reng…”. Bố nhấc máy.

Khuôn mặt bố đang tươi tỉnh bỗng nhiên tối sầm lại. Bố đặt máy xuống, quay lại phía tôi rồi hỏi: “Sao hôm nay con không đi học?” – giọng bố pha chút buồn buồn. Tôi đứng trân trân nhìn bố, miệng ấp úng: “Con… con”. Bố hỏi lại lần nữa: “Tại sao?”. Tôi bật khóc và tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện trong tiếng nấc.

Tôi hứa với bố là tôi sẽ không bao giờ tái phạm nữa, nhưng bố bảo lần này bố phải đánh đòn để cho tôi nhớ. Tôi nín lặng không dám khóc nữa, phần vì sợ bố, phần vì tôi thấy không xứng đáng được khóc. Từ đó trở đi tôi quyết tâm không nói dối bố mẹ dù chỉ nửa câu. Nói dối là một tính xấu mà học sinh chúng ta không nên mắc phải. Đây là một bài học lớn dành cho tôi.

Xem Thêm 🌵 Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 9 ❤️️ 15 Bài Văn Ngắn Hay

Kể Về Một Lần Em Trốn Học Đi Chơi Văn Điểm 10 – Bài 6

Kể Về Một Lần Em Trốn Học Đi Chơi Văn Điểm 10 để lại nhiều ấn tượng cho các bạn đọc dưới đây.

Vào một buổi chiều chủ nhật, bố mẹ và chị gái em đi ra đồng làm cỏ lúa. Mẹ dặn em ở nhà học bài xong thì thổi cơm để chiều tối bố mẹ về ăn. Em vâng dạ rồi khi bố mẹ và chị đi khuất thì lấy sách vở ra học. Mở cặp sách ra thì em thấy ngay tờ giấy ô li kín mít cờ ca rô mà từ giờ ra chơi ngày thứ sáu em và Thắng chơi. Thế là trong đầu em nghĩ giờ hãy còn sớm, khóa cửa lại, em chạy sang rủ Thắng chơi tiếp và cũng không quên đeo cả cặp sách đi để chơi xong cùng học chung với Thắng.

Sang đến nhà Thắng, thật may, bạn ấy cũng đang ở nhà một mình. Thắng bảo: Cậu học bài chưa, hôm qua tớ học xong hết rồi. Nghe Thắng hỏi em chỉ ậm ờ, nói dối Thắng là học gần hết chứ thực ra hôm trước, em đi về ngoại chơi nên chưa học tí nào. Em và Thắng đi kiếm giấy ô li rồi bắt đầu chơi. Hai đứa chơi say sưa hết ván này đến ván khác.

Cứ như vậy, trời ngả về chiều lúc nào em cũng không hay. Đến khi sực nhớ ra lời mẹ dặn, em mới chạy vội về nhà. Về đến nhà, trời đã xâm xẩm tối. Cũng may, bố mẹ và chị vẫn chưa về. Em đi vo gạo thổi cơm. Bữa cơm tối diễn ra trong không khí rất vui vẻ. Bố mẹ và chị đi làm đã thấm mệt nên nhìn ai ăn cũng thấy ngon miệng. Chỉ có mỗi em là trong lòng canh cánh về tội mải chơi bài chưa học được.

Thật không may cho em, tối hôm ấy xóm em bị mất điện. Cả xóm tối om. Mẹ hỏi: Chiều con học hết bài rồi phải không? Thôi đi ngủ sớm mai dậy còn đi học kẻo muộn. Mẹ chỉ hỏi chứ không truy vấn nhưng vì trót mắc lỗi nên em giật bắn cả mình. Giờ mà em kể tội đi chơi ra thì thế nào cũng bị bố mẹ mắng. Mà bài chưa thuộc thì phải làm sao.

Em lại nói dối mẹ là bài nhiều nên chưa học hết để đi thắp nến học. Dưới ngọn nến sáng đục, em học được một tí thì mắt cũng díp hết cả lại. Mấy lần chạy đi rửa mặt rồi lại chạy vào mà cũng chả ăn thua. Cuối cùng thì em cũng gục xuống bàn ngủ lúc nào không biết.

Sáng ra, em nghe loáng thoáng bố nói với mẹ: Thằng Đức nhà mình dạo này học nhiều. Chiều qua đã học cả buổi chiều rồi mà tối đến mất điện vẫn học. Nó ngủ quên anh phải bế nó vào giường. Mà em cũng chuẩn bị gọi con dậy nấu cái gì cho nó ăn để đi học nào.

Nghe bố nói, em tỉnh hẳn. Trước sự quan tâm của bố, em càng thấy mình có lỗi vô cùng. Mình đã không nghe lời bố mẹ, mải chơi không chịu học bài trong khi bố mẹ vất vả sớm hôm. Không chờ mẹ gọi, em vùng dậy luôn. Nhớ lại bài học môn Đạo đức hôm nào về lòng dũng cảm, sau khi đánh răng rửa mặt, em đến trước mặt bố mẹ lúc này đang ngồi ở bàn uống nước, khoanh tay nói: Con xin lỗi bố mẹ. Rồi em tự kể tội trạng của mình cho bố mẹ nghe.

Nghe xong bố hơi nhíu mày, mẹ thì thở dài một cái. Cả hai người im lặng một lát. Em biết bố mẹ vẫn luôn tin tưởng ở em mà giờ em đã làm mất lòng tin của bố mẹ. Chị từ ngoài vào nói: Thôi em biết lỗi rồi thì lần sau nhớ đừng mắc nữa mà làm cho bố mẹ buồn. Giờ vẫn còn sớm, ăn sáng xong tranh thủ học một chút đi.

Bố mẹ vẫn chẳng mắng câu nào khiến em còn thấy sợ hơn cả bị mắng. Em lấm lét nhìn bố mẹ, lấy bát xúc một muôi cơm rang ăn thật nhanh rồi học bài. Cũng may, em học khá nhanh nên đến lớp thì cũng chỉ còn một môn của tiết cuối chưa thuộc. Giờ ra chơi hôm ấy, em lại ngồi lì học tiếp bài của môn cuối. Lúc đó, Thắng lại rủ em chơi cờ, em nhất quyết không chơi. Ánh mắt Thắng nhìn em xem chừng ngạc nhiên lắm.

Buổi học cuối cùng cũng trôi qua một cách suôn sẻ nhưng sự day dứt về một lần mắc lỗi còn đọng mãi trong em. Ánh mắt buồn bã của bố mẹ, cái cau mày của bố cứ theo em mãi. Nhất là sau mỗi buổi làm đồng về, nhìn thấy những giọt mồ hôi trên gương mặt của bố mẹ, em lại nhớ tới tội lỗi của mình hôm nào.

Cho dù, bố mẹ không trách mắng, cho dù em đã biết sửa sai nhưng em vẫn vô cùng hối tiếc. Giá như buổi chiều ấy em nghe lời mẹ, không quá ham chơi. Em thầm hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ mắc lỗi, không bao giờ làm bố mẹ em phải buồn phiền nữa.

Gợi Ý 🌹 Thẻ Cào Viettel Miễn Phí ❤️ Tặng Card Viettel Free

Kể Về 1 Lần Em Mắc Lỗi Ngắn Hay – Bài 7

Kể Về 1 Lần Em Mắc Lỗi Ngắn Hay giúp các em có thể học hỏi cách diễn đạt bài văn logic, cách dùng từ ngữ hay và sáng tạo.

Khi còn nhỏ, em đã từng nói dối ông nội – người mà em kính trọng nhất. Mặc dù câu chuyện đã lùi vào quá khứ nhưng mỗi khi nghĩ lại, em vẫn cảm thấy áy náy và có lỗi với ông.

Năm em học lớp 4, trong lớp em mỗi bạn đều có một bộ đồ chơi riêng để đem đến lớp khoe với nhau, bạn thì có bộ ghép hình, bạn thì có búp bê công chúa với tủ quần áo nhỏ xinh, bạn thì có gấu bông, … Nhưng món đồ chơi em đặc biệt thích chính là những hộp slime. Trong hộp sẽ có nhiều ngăn nhỏ, mỗi ngăn lại có slime dẻo với nhiều màu sắc khác nhau.

Thỉnh thoảng em có mượn được của các bạn để chơi, em có thể chơi với nó cả ngày mà không thấy chán. Em thật sự muốn có một hộp slime như thế cho riêng mình. Em quyết định phải về nhà xin tiền mẹ để mua bằng được món đồ mình thích. Thế nhưng, khi nghe em đòi mua, mẹ em đã phản đối ngay: Chơi slime không tốt cho sức khỏe đâu con ạ. Con có biết trong đó có bao nhiêu chất độc hại không. Hơn thế nữa, nếu con có đồ chơi rồi con chỉ mải chơi thôi, không tập trung vào học hành được!

Lúc đó em thấy vừa buồn vừa uất ức, em còn nghĩ bụng: “Chắc vì mẹ không muốn mua cho em nên mới nói như vậy. Đồ chơi thì làm gì có chuyện gây độc hại đến sức khỏe chứ”. Từ hôm đó, em trăn trở mãi về việc này. Em cũng không có tiền tiêu vặt như những bạn khác nên không biết làm thế nào để tự mua đồ chơi cho mình.

Em chợt nghĩ đến việc xin tiền ông nội để mua đồ chơi. Trong nhà, ông luôn là người cưng chiều em nhất. Thế nhưng nếu nói mua slime chắc chắn ông cũng sẽ phản đối như mẹ thôi. Em quyết định sẽ nói dối ông là xin tiền đi nộp tiền ủng hộ các bạn học sinh nghèo.

Chiều hôm ấy, khi thấy ông đang chăm mấy chậu cây cảnh ngoài ban công em liền chạy ra đấy để trò chuyện với ông như mọi ngày. Lúc đó em cứ đắn đo mãi không biết có nên thực hiện ý định của mình không. Sau một hồi suy nghĩ, em quyết định nói dối ông. Vì nghĩ em dùng tiền đó đi ủng hộ các bạn khó khăn nên ông em không hỏi thêm mà chỉ xoa đầu em đầy trìu mến.

Khi được ông cho tiền, em không nghĩ ngợi gì thêm, chỉ nghĩ đến việc ngày mai có đồ chơi em vui lắm. Hôm sau, em chạy ngay ra tạp hóa ở cổng trường mua ngay một bồ đồ chơi em khát khao bấy lâu. Hôm đó đi học về, em thấy ông đang ngồi chơi cờ và trò chuyện với ông cụ hàng xóm. Trong câu chuyện em nghe thấy ông nhắc đến em một cách đầy tự hào: Con bé nó ngoan lắm ông ạ, còn nhỏ mà biết quan tâm đến người khác, hôm trước cháu còn xin tiền để ủng hộ các bạn có hoàn cảnh khó khăn cơ.

Khi nghe xong lời khen của ông em thấy xấu hổ vô cùng, mình thật không xứng đáng với niềm tin, niềm tự hào ông dành cho mình. Cầm hộp slime trên tay em chẳng còn thấy thú vị như mọi khi nữa. Em ước gì thời gian có thể quay trở lại, em sẽ không nói dối ông như vậy nữa.

Lần đó em vẫn chưa đủ can đảm để thú nhận với ông vì sợ ông buồn. Dù chuyện đã xảy ra từ rất lâu nhưng em vẫn muốn cho ông và mẹ biết sự thật. Em nghĩ rằng cả hai người sẽ tha thứ cho em. Từ hôm đó, em cất gọn hộp đồ chơi ấy vào một góc tủ. Thỉnh thoảng em lại lấy nó ra nhưng không phải để chơi mà để tự nhắc nhở mình không bao giờ được dối trá, ham chơi nữa. Em phải luôn chăm ngoan, cố gắng học tập để không phụ sự mong đợi của mọi người.

Tham Khảo 💧 Nhận Thẻ Cào 100k Miễn Phí ❤️ Card Viettel Mobifone

Kể Về 1 Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Văn Ngắn – Bài 8

Kể Về 1 Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Văn Ngắn gọn giúp cho các bạn có thể luyện tập kĩ năng viết của mình lên trình cao hơn.

Em có một câu chuyện rất buồn và khiến em ân hận. Em đã tự nhủ rằng câu chuyện đó sẽ không xảy ra với em một lần nào nữa. Hai tuần trước em có một bài kiểm tra từ vựng tiếng anh, em đã chủ quan vì tưởng bài dẽ nên đã nói dối mẹ đi chới đến tối mới về. Sau khi ăn cơm tối xong, mẹ bảo em lên học bài em chỉ vâng vâng dạ dạ chứ em không có học. Em lên phòng, mở vở ra vửa ngáp ngắn ngáp dài vừa suy nghĩ :” thôi học làm gì, bài dễ mà, kiểu gì mình chẳng được điểm cao”.

Nghĩ rồi em lên giường đắp chăn đi ngủ. Sáng hôm sau em đi học tiếng anh, cô kiểm tra những từ rất khó mà em không biết, kết quả là em bị điểm 2 tròn trĩnh. Về nhà em không giám đưa cho mẹ xem sợ bị mẹ mắng nên đã dấu bài kiểm tra rồi chạy đi chơi. Một lúc sau em về tới nhà thấy mẹ ngồi ở phòng khách, tờ giấy để trên bàn, mặt mẹ trông rất tức giận. Thấy em, mẹ nghiêm giọng hỏi: “Bài kiểm tra tiếng anh hôm qua con được mấy điểm?”

Em sợ hãi, miệng lắp bắp nói:

-“Con… bài đó cô chưa trả….ạ”

-“Thế cái này là cái gì?”

Mẹ cầm tờ giấy trên bàn lên và hỏi em. Em bất ngờ “sao mẹ biết nó, mình đã giấu kĩ rổi cơ mà”. Em sợ hãi, đứng như chôn chân dưới đất. Mẹ đứng dậy, tiến lại gần em, cất giọng nhẹ nhàng nói:”mẹ không trách con vì con bị điểm thấp, mà mẹ trách con vì con dấu bìa kiểm tra không cho mẹ biết. Như thế là không trung thực đâu con ạ”. Em hối hận và xin lỗi, mẹ không nói gì mà đi lên phòng. Em rất buồn nhưng chẳng làm được gì cả, em tự nhủ và khắc phục lần sau.

Từ khi đó, em có tiến bộ hơn trong học tập, em luôn được điểm cao nhưng thi thoảng vẫn bị điểm kém. Khi đó em không hề bị mẹ mắng mà mẹ còn chỉ ra những lỗi sai trong bài và nhắc nhở em. Em hứa câu chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa vì em không muốn làm bố mẹ buồn và kể cả việc bị điểm kém nữa.

Gợi Ý 🌵 Nhận Thẻ Cào 50k Miễn Phí ❤️ Kiếm Thẻ Cào Free

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Khiến Bố Mẹ Buồn – Bài 9

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Khiến Bố Mẹ Buồn, cùng tham khảo bài văn hay và xúc động được chia sẻ sau đây.

Nếu ai đó hỏi em ai là người bao dung, nhân hậu nhất đối với em thì em sẽ không hề ngần ngại hay phải suy nghĩ mà nói rằng, đó chính là bố mẹ của em. Bố mẹ luôn là những người tuyệt vời nhất trên đời, không chỉ cho chúng ta sự sống, nuôi dưỡng, bao bọc chúng ta thành người mà bố mẹ cũng là những người bao dung cao cả nhất, đối với những sai lầm của con cái, bố mẹ tuy có những trách móc nhưng đều bỏ qua, luôn bênh vực và yêu thương.

Em cũng đã có những lần làm cho bố mẹ phiền lòng vì những lỗi lầm của mình khiến cho em vô cùng hối hận. Em còn nhớ rất rõ có một lần em đã nói dối khiến cho bố mẹ phiền lòng về em, tuy bố mẹ không để trong lòng và luôn tha thứ cho mọi lỗi lầm ấy nhưng em cảm thấy vô cùng buồn và thất vọng về bản thân mình, vì những hành động nông nổi không suy nghĩ của mình mà khiến cho bố mẹ phải buồn lòng, thất vọng.

Đó là lần đầu tiên em nói dối bố mẹ để che đậy sự tụt dốc trong học tập của mình. Trước đây, em trong lòng bố mẹ luôn là một đứa con chăm ngoan, với thành tích học tập khá tốt của mình thì bố mẹ luôn yên tâm và tạo mọi điều kiện để em có thể học tập và rèn luyện tốt nhất.

Nhưng có lẽ chính vì những kì vọng, những tin tưởng không điều kiện của bố mẹ đã khiến cho em lo lắng, sợ bố mẹ phiền lòng về mình nên đã nói dối, hành động nói dối ấy chẳng những không giải quyết được vấn đề em đang lo lắng mà trái lại càng làm cho mọi việc trở nên tồi tệ, căng thẳng hơn. Đó là năm học lớp năm của em, việc học hành, rèn luyện ở trường của em vốn vẫn đều đặn như mọi năm học khác, nhưng có một thời gian gần đây em mải mê với những thú vui tiêu khiển như: chơi game, xem phim truyền hình…

Chính vì mải mê vì những thứ vui chơi ấy mà em lơ đãng việc học tập, nếu như thời khóa biểu mọi khi, em sẽ học từ bảy giờ đến chín giờ tối thì trong những ngày đó em đã tự rút ngắn thời gian học của mình, học tập cũng mang tính hình thức,làm bài qua loa để đối phó với thầy cô giáo, để cho bố mẹ yên tâm rằng mình vẫn chăm chỉ học hành.

Nhưng mọi việc học đều kết thúc một cách chóng vánh, em bị thu hút bởi những trò chơi trong máy game mà anh trai mới mua tặng trong dịp công tác vừa qua, khi không chơi game thì em lại ngồi hàng giờ đồng hồ để xem những bộ phim truyền hình hành động hấp dẫn. Chính sự lơ là trong học tập đã dẫn đến một hậu quả khôn lường sau đó, chính là sự tụt dốc một cách nhanh chóng trong học tập.

Em tuy không phải là học sinh có lực học xuất sắc nhất trong lớp nhưng cũng là một trong những học sinh có lực học tốt, luôn nằm trong tốp năm của lớp. Nhưng trong thời gian này, em thường xuyên không học bài về nhà, có đôi lần cô giáo gọi lên bảng kiểm tra bài cũ hay chữa bài tập trên lớp thì em đã không làm được.

Và bài kiểm tra một tiết môn toán chính thức cảnh tỉnh sự sa sút của em. Bài kiểm tra toán tuy chỉ là những kiến thức căn bản nhưng do không học bài về nhà, không nắm kịp những kiến thức trên lớp nên em đã không thể làm được bài, lần đầu tiên trong đời em cảm thấy bất lực trước việc học hành như vậy, em cảm thấy hối hận về sự lười biếng của mình, nhưng vào giờ phút này thì không còn kịp nữa.

Và kết quả của bài kiểm tra tồi tệ đến mức em không dám tin vào mình, đó là một con không tròn trĩnh. Điểm số này không chỉ em mà bạn bè và cô giáo cũng vô cùng bất ngờ, bởi trước nay môn toán luôn là một lợi thế mà em rất tự tin. Về nhà em đã rất buồn bã nhưng em không muốn để bố mẹ phải thất vọng về mình nên đã quyết định giấu điểm số ấy vào ngăn kéo sâu nhất, em cũng không cười đùa khoe về điểm số trên lớp như mọi khi nữa.

Khi bố mẹ hỏi thì em chỉ trả lời qua loa là vẫn tốt, bố mẹ luôn tin tưởng em nên không có chút hoài nghi nào. Nhưng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, vì kết quả học tập của em sa sút nên cô giáo chủ nhiệm đã chủ động liên lạc để thông báo về tình hình học tập của em.

Biết chuyện, bố chỉ gọi riêng em ra để hỏi chuyện, lúc đầu em đã rất sợ hãi, đã từng nghĩ đến những chiếc roi của bố, nhưng không phải vậy, bố em chỉ hỏi nguyên nhân tại sao tình hình học tập của em lại đi xuống như vậy, do kiến thức quá khó em không theo kịp hay em không hiểu bài. Nghe bố nói vậy em đã khóc rất nhiều và cũng hối hận vì đã nói dối. Đến cuối cùng thì bố cũng luôn tin tưởng em, vậy mà em đã nói dối.

Em quyết định nói ra sự thật và chấp nhận bất cứ hình phạt nào. Nhưng bố đã không đánh, không mắng mà chỉ khuyên em không nên nói dối, phải chú tâm vào học hành vì việc học rất quan trọng không thể lơ là. Bố cũng nói biết hối hận là tốt, nhưng phải sửa chữa và rút kinh nghiệm cho những lần sau.

Đọc Thêm 🌵 Thẻ Cào Miễn Phí ❤️ Nhận Thẻ Cào Free Mới Nhất

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Ngắn – Bài 10

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Ngắn được nhiều bạn đọc quan tâm và chia sẻ rộng rãi trên các diễn đàn văn học nổi tiếng.

Đọc sách, tôi rất thích một câu nói của nhà văn người Úc: “Không có gì là hoàn hảo, có chăng chỉ là sự đề cao mà thôi”. Đúng, thử hỏi trong chúng ta có ai dám tự nói mình chưa mắc lỗi dù chỉ một lần không? Tôi cũng vậy, có lẽ tôi không thể quên lỗi lầm mình gây ra hôm đó, khiến người tôi yêu quý nhất – mẹ tôi, buồn lòng…

Hôm ấy, đất dát vàng ánh nắng, trời mát dịu, gió khẽ hôn lên má những người đi đường. Nhưng nó sẽ là ngày tuyệt đẹp, nếu tôi không có bài kiểm tra khoa học tệ hại đến như vậy, hậu quả của việc không chịu ôn bài. Về nhà, tôi bước nhẹ lên cầu thang mà chân nặng trĩu lại. Tôi buồn và lo vô cùng, nhất là khi gặp mẹ, người tôi nói rất chắc chắn vào tối qua: “Con học bài kỹ lắm rồi”.

Mẹ đâu biết khi mẹ lên nhà ông bà, ba đi công tác, tôi chỉ ngồi vào bàn máy tính chứ nào có ngồi vào bàn học, bởi tôi đinh ninh rằng cô sẽ không kiểm tra, vì tôi được mười điểm bài trước, nào ngờ cô cho làm bài kiểm tra mười lăm phút. Chả lẽ bây giờ lại nói với mẹ: “Con chưa học bài hôm qua” sao? Không, nhất định không.

Đứng trước cửa, tôi bỗng nảy ra một ý “Mình thử nói dối mẹ xem sao”. Nghĩ như vậy, tôi mở cửa bước vào nhà. Mẹ tôi từ trong bếp chạy ra. Nhìn mẹ, tôi chào lí nhí “Con chào mẹ”. Như đoán biết được phần nào, mẹ tôi hỏi: “Có việc gì thế con”? Tôi đưa mẹ bài kiểm tra, nói ra vẻ ấm ức: Con bị đau tay, không tập trung làm bài được nên viết không kịp”…

Mẹ tôi nhìn, tôi cố tránh hướng khác. Bỗng mẹ thở dài! “Con thay quần áo rồi tắm rửa đi!”. Tôi “dạ” khẽ rồi đi nhanh vào phòng tắm và nghĩ thầm: “Ổn rồi, mọi việc thế là xong”. Tôi tưởng chuyện như thế là kết thúc, nhưng tôi đã lầm. Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cứ như người mất hồn, có lúc mẹ rửa bát chưa sạch, lại còn quên cắm nồi cơm điện.

Thậm chí mẹ còn quên tắt đèn điện, điều mà lúc nào mẹ cũng nhắc tôi. Mẹ tôi ít cười và nói chuyện hơn. Đêm đêm, mẹ cứ trở mình không ngủ được. Bỗng dưng, tôi cảm thấy như mẹ đã biết tôi nói dối. Tôi hối hận khi nói dối mẹ. Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để xin lỗi mẹ. Hay nói cách khác, tôi vẫn chưa thừa nhận lỗi lầm của mình. Sáng một hôm, tôi dậy rất sớm, sớm đến nỗi ở ngoài cửa sổ sương đêm vẫn đang chảy “róc rách” trên kẽ lá.

Nhìn mẹ, mẹ vẫn đang ngủ say. Nhưng tôi đoán là mẹ mới chỉ ngủ được mà thôi. Tôi nghĩ: Quyển “Truyện về con người” chưa đọc, mình đọc thử xem”. Nghĩ vậy, tôi lấy cuốn sách đó và giở trang đầu ra đọc. Phải chăng ông trời đã giúp tôi lấy cuốn sách đó để đọc câu chuyện “lỗi lầm” chăng ! “…Khi Thượng đế tạo ra con người, Ngài đã gắn cho họ hai cái túi vô hình, một túi chứa lỗi lầm của mọi người đeo trước ngực, còn cái túi kia đeo ở sau lưng chứa lỗi lầm của mình, nên con người thường không nhìn thấy lỗi của mình”.

Tôi suy ngẫm: “Mình không thấy lỗi lầm của mình sao?”. Tôi nghĩ rất lâu, bất chợt mẹ tôi mở mắt, đi xuống giường. Nhìn mẹ, tự nhiên tôi đi đến một quyết định: Đợi mẹ vào phòng tắm, rồi lấy một mảnh giấy nắn nót đề vài chữ. Mẹ tôi bước ra, tôi để mảnh giấy trên bàn rồi chạy ù vào phòng tắm. Tôi đánh răng rửa mặt xong, đi ra và… chuẩn bị ăn bữa sáng ngon lành do mẹ làm.

Và thật lạ, mảnh giấy ghi chữ: “Con xin lỗi mẹ” đã biến đâu mất, thay vào đó là một chiếc khăn thơm tình mẹ và cốc nước cam. Tôi cười, nụ cười mãn nguyện vì mẹ đã chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Đến bây giờ đã ba năm trôi qua, mảnh giấy đó vẫn nằm yên trong tủ đồ của mẹ. Tôi yêu mẹ vô cùng, và tự nhủ sẽ không bao giờ để mẹ buồn nữa. Tôi cũng rút ra được bài học quý báu: Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ có nhiều hơn một thứ bạn vẫn đang có, đó là tình thương.

Chia Sẻ 🌵 Thẻ Viettel 500k Miễn Phí ❤️ Card Viettel 500k Chưa Cào

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Thầy Cô – Bài 11

Cùng tham khảo bài văn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Thầy Cô để lại nhiều cảm xúc cho các bạn đọc sau đây.

Cuối năm học vừa qua, em được nhận phần thưởng Học sinh xuất sắc. Thầy cô và bạn bè khen ngợi nhưng cũng chính những lời khen ấy lại làm cho em xấu hổ vô cùng. Chuyện là thế này:

Em vốn là học sinh giỏi Toán. Bài kiểm tra nào em cũng đạt điểm 9, điểm 10. Mỗi lần thầy yêu cầu xướng điểm, em trả lời rất rành rọt trước sự thán phục của bạn bè trong lớp. Một hôm, trong giờ ôn tập, em chủ quan không học bài cũ. Theo thường lệ, thầy giáo gọi học sinh lên bảng. Em đã có điểm kiểm tra miệng nên tin chắc là thầy sẽ chẳng gọi đến mình. Vì vậy em ung dung ngồi ngắm trời qua khung cửa sổ và tưởng tượng đến trận đá bóng chiều nay giữa đội lớp em với lớp 6B.

Nhưng một chuyện bất ngờ xảy ra. Thầy giáo yêu cầu cả lớp lấy giấy ra làm bài. Biết làm sao bây giờ? Mọi khi làm bài một tiết, thầy thường báo trước. Còn hôm nay, sao lại thế này? Đây đó trong lớp nổi lên tiếng xì xào thắc mắc của một số bạn. Em ngơ ngác nhìn quanh một lượt. Bạn Hoa ngồi cạnh huých cùi tay vào sườn, nhắc nhở: Kìa, chép đề đi chứ!

Em có cảm giác là tiết kiểm tra như kéo dài vô tận. Em loay hoay viết rồi lại xóa. Vì mất bình tĩnh nên đầu óc cứ rối tinh lên. Thời gian đã hết, em nộp bài mà lòng cứ thắc thỏm, lo âu.

Tuần sau, thầy giáo trả bài. Như mọi lần, em nhận bài từ tay thầy để phát cho các bạn. Liếc qua bài mình, thấy bị điểm 3, tim em thắt lại. Em không để cho ai kịp nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên. Vẻ mặt ấy che giấu bao nhiêu bối rối trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Ăn nói làm sao với thầy, với bạn, với bố mẹ bây giờ? Em quay cuồng lo nghĩ và bất chợt nảy ra một ý…

Thầy giáo gọi điểm vào sổ. Đến tên em, em bình tĩnh xướng to: Tám ạ! Thầy gọi tiếp bạn khác. Em thở phào nhẹ nhõm và tự nhủ chắc thầy giáo sẽ không để ý vì có gần chục bài bị điểm kém cơ mà! Để xóa sạch mọi dấu vết, tối hôm ấy, em làm lại bài rồi lấy bút đỏ ghi điểm 8 theo nét chữ của thầy. Ngày qua ngày, cứ nghĩ đến lúc thầy giáo yêu cầu xem lại bài mà em lạnh cả người. May sao, mọi chuyện rồi cũng trôi qua và tưởng chừng em đã quên bẵng chuyện ấy.

Cuối năm, em đạt danh hiệu Học sinh xuất sắc. Những tràng vỗ tay, những lời khen ngợi chân thành, vẻ hài lòng và tự hào của cha mẹ… Tất cả những điều ấy vô tình khơi dậy sự day dứt và xấu hổ trong em. Em không xứng đáng. Em muốn nói lên sự thật xấu xa ấy nhưng không đủ can đảm.

Thời gian đã đẩy lùi mọi chuyện vào dĩ vãng nhưng nỗi ân hận vẫn còn nguyên đó. Giờ em kể lại chuyện này mà lòng chưa hết day dứt. Mong thầy cô, cha mẹ và các bạn tha thứ cho em. Em hứa không bao giờ mắc lỗi lầm đó nữa.

Tham Khảo 🌿 Thẻ Viettel 200k Miễn Phí ❤️ Card Viettel 200k Chưa Cào

Bài Văn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Ngắn Gọn – Bài 12

Bài Văn Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Ngắn Gọn, súc tích thể hiện qua từng câu văn, hình ảnh miêu tả chân thực và giàu cảm xúc.

Tôi còn nhớ mãi cái lần đầu tiên nói dối mẹ. Đến bây giờ tôi đã học hỏi được nhiều bài học cho cuộc sống. Nhưng những lời khuyên răn, dạy bảo của mẹ về bài học đầu tiên ấy vẫn còn in đậm trong kí ức của tôi.

Năm ấy, tôi mới có bốn tuổi. Hồi đó, bố mẹ tôi đi làm cả, chỉ có tôi và bà ở nhà. Một hôm, nhân lúc bà tôi ra vườn chăm sóc cây, tôi liền lôi bóng ra đá. Vì sợ bà biết thì bị mắng nên tôi chỉ chơi ở trong nhà. Từ nhỏ, tôi đã có một niềm say mê đến kì lạ với trái bóng tròn. Nhưng mẹ chỉ mua cho tôi một trái thôi vì mẹ bảo con gái không nên chơi trò ấy. Thế là suốt ngày tôi quanh quẩn với trái bóng ở trên giường. Mẹ không cho tôi xuống đất vì sợ tôi ngã gãy chân.

Những lúc bà ra khỏi nhà, tôi lại lén thả bóng xuống đất để đá. Và lần này cũng không ngoại lệ. Tôi say sưa đá bóng từ phòng trong ra phòng ngoài. Tự nhiên nổi hứng, tôi liền đá quả bóng lên cao, chờ nó rơi xuống thì bắt. Nhưng trái bóng tròn đâu có rơi theo ý muốn của tôi mà lại nhằm hướng cái tủ của mẹ tôi mà đáp xuống. “Choang!”. Điều mà tôi lo lắng đã đến.

Chiếc đĩa sứ rất đẹp mà mẹ tôi yêu thích giờ chỉ còn là những mảnh vụn ở dưới sàn. Tôi đứng sững người ra một lúc mà chẳng còn biết làm gì hơn. Lát sau, khi đã nhúc nhích được, tôi quay lại thấy bà vẫn chưa vào liền cất ngay quả bóng vào chỗ cũ.

Khi quay ra thì vừa lúc bà tôi vào. Thoáng thấy con mèo chạy qua, tôi liền đổ tội ngay cho nó. Bà tôi chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ quét dọn. Tôi thấy bà buồn, có lẽ bà hiểu mẹ tôi quý nó đến thế nào. Còn tôi thì cứ thấp thỏm, lo lắng. Đến chiều, mẹ tôi về. Khi vừa biết chuyện, tôi thấy mặt mẹ như tái đi. Mẹ cũng chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đi nấu cơm. Thỉnh thoảng tôi thấy mẹ gạt nước mắt. Chắc là mẹ buồn lắm. Đến tối, tôi thấy mẹ đi nằm sớm, chẳng xem ti vi như mọi hôm.

Tôi cảm thấy ân hận vô cùng. Thu hết can đảm, tôi vẫn nằm bên mẹ. Tôi từ từ nói hết mọi chuyện với mẹ và chỉ lo bị mẹ mắng. Nhưng không, mẹ ôm tôi vào lòng và khen tôi dũng cảm, đã biết nhận lỗi. Sau đó, mẹ chẳng mắng tôi câu nào. Mẹ giảng giải cho tôi rằng nói dối là xấu và muôn làm người tốt thì phải thật thà. Tối hôm đó, tôi ngủ bên mẹ và thấy vui vì có thêm một bài học. Đó là bài học mà tôi vẫn khắc sâu trong lòng. Tôi thật biết ơn mẹ, người đã dạy bảo cho tôi bài học đầu tiên và tự hứa sẽ không để mẹ phải phiền lòng nữa.

Chia Sẻ 🌿 Thẻ Vina Miễn Phí ❤️ Card Vina 100k 200k 500k Free

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Hay Nhất – Bài 13

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Hay Nhất giúp các bạn đọc có thêm nhiều ý tưởng mới để hoàn thiện bài văn của mình.

Mặc dù đã lên lớp 6 nhưng tôi không quên được lần mắc lỗi hồi lớp 3. Mỗi khi nhớ lại chuyện đó, tôi thấy vô cùng ân hận.

Hồi lớp 3, tôi luôn là một học sinh chăm chỉ, luôn làm đầy đủ bài tập thầy cô giao, luôn thuộc những đoạn thơ văn hay trong sách mà thầy cô bảo. Bài kiểm tra văn và toán, tôi luôn đạt chín hoặc mười. Những lúc thầy cô gọi báo điểm, tôi luôn hãnh diện đáp rõ to những điểm chín, điểm mười của mình. Tôi tự hào về bản thân tôi. Các bạn lớp tôi cũng tự hào về tôi. Các bạn luôn yêu quý và noi gương tôi. Nhưng rồi tôi đã làm các bạn thất vọng.

Đó là tôi thứ hai. Cứ nghĩ mình đã giỏi nên tôi chủ quan, không học thuộc bài thơ cô giáo giao. Sáng hôm sau, tôi đến lớp với bộ mặt vui vẻ, không gợn chút lo âu vì nghĩ cô sẽ không gọi mình đọc bài. Tôi ung dung nhìn qua cửa sổ, ngắm những vệt nắng ban mai, lắng nghe tiếng chim hót trên cây, mặc cho xung quanh các bạn đang cô ôn lại bài lần cuối. Trống báo vào lớp vang lên. Cô giáo cầm một tập giấy kiểm tra trên tay, thông báo với cả lớp kiểm tra 15 phút bài thơ cũ.

Một thoáng lo lắng chạy qua trong tôi. Tôi ngồi ngẩn người ra vì không thuộc tí nào. Cô bạn bên cạnh nhắc tôi nhanh lên kẻo hết giờ. Tôi cắn bút, suy nghĩ xem mình sẽ thế nào nếu bị điểm kém? Sẽ nói với bố mẹ như thế nào?… Một loạt các câu hỏi xuất hiện trong tôi, tôi không thể nghĩ được gì cho bài kiểm tra.

Cô giáo bắt đầu nhắc các tổ trưởng thu bài. Tôi nộp bài với phần bài làm để trắng. Cô giáo ra khỏi lớp. Các bạn bàn tán về bài kiểm tra. Còn tôi? Tôi có gì đâu để mà bàn với tán. Tôi thấy sợ. Cả buổi học hôm đó, tôi luôn bị các thầy cô giáo nhắc vì không tập trung nghe giảng. Về nhà, tôi không dám kể với bố mẹ.

Đã đến ngày cô trả bài. Vừa nhận bài từ tay bạn tổ trưởng, tôi như tụt xuống hố sâu. Tôi bị “zero” vì “không học bài” (cô phê thế). Khi cô lấy điểm vào sổ, vì không muốn xấu hổ với các bạn, tôi đọc 8,5. Tôi nghĩ đơn giản cô sẽ không nhớ và không xem lại bài. Về nhà, tôi cũng thông báo với bố mẹ điểm 8,5. Một tuần trôi qua, không thấy cô nói gì, tôi chắc mẩm mình đã thoát. Bỗng một hôm, cô báo đưa cô tất cả các bài kiểm tra văn của tôi. Xem xong, cô gọi tôi lên hỏi về bài kiểm tra tuần trước.

Tôi đành phải nói hết sự thật và xin lỗi cô. Cô gọi điện thông báo cho bố mẹ tôi. Trên đường về, tôi vừa lo sợ vừa ân hận. Thế nào cũng bị bố mẹ mắng, nhưng không, về đến nhà, mẹ chỉ nhẹ nhàng bảo tôi: “Lần sau con đừng như thế nhé!”. Tôi xin lỗi mẹ và hứa sẽ nghe lời mẹ. Cho đến giờ tôi vẫn xấu hổ mỗi khi nghĩ tới chuyện đó. Tôi mong mọi người hãy tha lỗi cho tôi. Các bạn cũng đừng bao giờ mắc lỗi như tôi nhé.

Đọc Thêm 🌿 Nạp Thẻ Ngay Miễn Phí ❤️️ Tặng Card Nạp Tiền Ngay Free Mới

Văn Mẫu Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Ngắn – Bài 14

Văn Mẫu Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Nói Dối Ngắn được SCR.VN chọn lọc và chia sẻ đến bạn đọc dưới đây.

Mỗi khi có ai hỏi em rằng, người thầy mà em yêu quý nhất là ai, thi em luôn không chút ngập ngừng mà trả lời rằng, đó là thầy Hùng. Thời gian đã trôi qua lâu rồi, nhưng em vẫn nhớ rất rõ những kỉ niệm, những tiết học cùng thầy. Nhưng em nhớ nhất là một lần em mắc lỗi với thầy.

Chuyện xảy ra vào lúc em học lớp 4, lúc ấy thầy Hùng là thầy giáo dạy thể dục của em. Vào một tiết kiểm tra chạy, vì hôm ấy trời nắng nóng, nên em không hề muốn phải chạy bộ một chút nào. Sau một hồi suy nghĩ, em nảy ra ý định giả ốm. Khi tiết học chuẩn bị bắt đầu, em liền ôm bụng tỏ ra rất đau đớn. Khi thầy tiến lại hỏi thăm, em đã nói dối là do sáng nay chưa kịp ăn sáng nên bị đau dạ dày. Thầy tin ngay. Nhìn vẻ mặt lo lắng của thầy, em rất sung sướng khi kế hoạch thành công.

Vậy là, tiết thể dục ấy, em đã không phải học mà được lên phòng y tế nằm nghỉ. Ngay sau khi thầy Hùng rời đi, em liền ngồi dậy, lấy điện thoại ra và chơi game vô cùng sung sướng. Vì cô y tế đang đi lấy thuốc, nên cả phòng y tế không có một ai. Em lại càng thoải mái chơi đùa. Chợt một giọng nói vang lên từ phía cửa khiến em sững người lại: Tuấn, không phải em đang đau dạ dày hả?

Quay lại phía sau, thì ra đó là thầy Hùng, trên tay thầy còn xách theo một hộp cháo nóng. Trên trán thầy là những giọt mồ hôi vì chạy vội đi mua cháo cho em. Trước ánh mắt thất vọng của thầy, em chỉ biết cúi đầu xuống, đứng như trời trồng, lí nhí liên tục: Em xin lỗi thầy. Thầy tiến lại gần, giơ tay lên, em nhắm mắt lại vì nghĩ thầy định đánh mình. Nhưng không, thầy đưa em hộp cháo, và dặn em hãy ăn sáng đi, rồi ra ngoài học tiếp cùng các bạn. Nói rồi thầy quay lưng đi. Em ngồi trong phòng y tế, vừa ăn cháo, vừa khóc.

Lúc nãy, sung sướng hả hê bao nhiêu thì bây giờ em hối hận, buồn bã bấy nhiêu. Em ăn thật nhanh, lau dọn sạch sẽ rồi chạy vội ra sân xin thầy vào lớp. Bạn bè ai cũng ngạc nhiên hỏi thăm em đã đỡ đau bụng chưa. Khi ấy, em nhận ra rằng thầy không hề nói gì với các bạn về chuyện em giả vờ đau bụng để trốn học cả. Điều đấy khiến em càng thêm áy náy và hối hận về hành động của mình. Cuối tiết học, khi các bạn đã vào lớp hết, còn em lấy hết can đảm đã xin được nói chuyện riêng với thầy.

Lúc đó, em đã cúi mình, nhận lỗi một cách chân thành nhất, và hứa với thầy lần sau sẽ không vi phạm nữa. Lúc ấy, thầy hiền từ gật đầu và nhìn em bằng ánh mắt dịu dàng, đó là ánh mắt chứa chan niềm vui của một người thầy giáo khi thấy học trò của mình biết nhận sai và sửa sai.

Từ sau sự kiện lần ấy, em luôn đi học chăm chỉ, ngoan ngoãn, không nói dối hay lấp liếm gì cả. Em có sự thay đổi như vậy, tất cả là nhờ hành động hiền từ của thầy Hùng. Vậy nên, dù bao lâu, thầy Hùng vẫn luôn là người giáo viên em yêu quý nhất.

Tham Khảo ❤️️ Nạp Thẻ Mobi Miễn Phí ❤️️ Cách Nạp, Tặng Thẻ Mobi Free

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 8 Chi Tiết – Bài 15

Kể Về Một Lần Em Mắc Lỗi Lớp 8 Chi Tiết giúp các em có thể quan sát được bố cục của bài văn hoàn chỉnh ra sao.

Tôi nhớ mãi hình ảnh mẹ gầy, ngồi bên cửa sổ, đôi mắt buồn như nhìn vô định vào chốn xa xôi. Đó là khi mẹ buồn vì tôi mắc lỗi. Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Bố tôi là bộ đội nên thường xuyên vắng nhà. Thế là mẹ tôi vừa là mẹ vừa là cha vừa là bạn của tôi. Mẹ chăm sóc chu đáo và dành tình yêu thương nhiều gấp bội những người mẹ bình thường như để bù đắp cho tôi sự thiếu thốn tình cảm của cha.

Bố vắng nhà nên mẹ nuôi dạy tôi rất vất vả, vừa phải lo việc nhà mẹ còn lo công việc ở trường học. Mẹ tôi là cô giáo dạy văn. Mẹ lúc nào cũng mong tôi lên người, vững vàng ngay thẳng như cha. Vì thế, trước những lời nói dối của tôi, lòng mẹ đau đớn lắm, dường như bao hi vọng tin tưởng ở tôi bị tan vỡ…

Lần đó đi chợ cùng mẹ, tôi rất thích con búp bê bằng vải. Nó đẹp lắm nên giá hơi mắc. Tôi nghĩ với điều kiện của gia đình mình hiện nay chắc mẹ sẽ không đồng ý mua cho. Tôi buồn bã ra về mà không dám hỏi mẹ. Về nhà, tưởng rằng tôi sẽ quên ngay nhưng hình ảnh con búp bê xinh xắn, đáng yêu ấy cứ chờn vờn trong suy nghĩ của tôi.

Tôi còn năm mơ thấy nó ở bên tôi, nằm cạnh tôi khi ngủ nhưng lúc tỉnh dậy, tôi lại hoàn toàn thất vọng. Thế là tôi nghĩ cách để có được con búp bê ấy. Tôi có một con lợn đất đựng tiền tiết kiệm. Mỗi dịp Tết được tiền mừng tuổi hay được điểm mười mẹ thưởng, tôi đều gửi vào “ngân hàng” lợn đất. Đã được hơn một năm chắc chú lợn cũng mập mạp.

Nghĩ vậy, tôi tìm cách lấy tiền từ trong đó ra, từng chút từng chút một để mẹ không nghi ngờ. Đến một ngày, tôi đã đủ số tiền để có thể mua em búp bê về. Tôi vui lắm, chạy ngay đến cửa hàng và hân hoan đón lấy em búp bê từ tay cô chủ. Em búp bê đã thật sự là bạn của tôi. Giấc mơ ngày nào đã thành hiện thực. Nhưng vì sợ mẹ biết nên tôi giấu em vào tủ quần áo, thỉnh thoảng mẹ vắng nhà tôi mới đem ra chơi.

Một hôm, đi học về tôi giật mình hoảng hốt khi thấy tủ quần áo bị lục tung. Thì ra mẹ dọn đồ để chuẩn bị cho mùa đông sắp đến. Nhìn mãi tôi không thấy em búp bê đâu cả, hay mẹ đã phát hiện ra và tức giận ném đi rồi. Nghĩ vậy nên nước mắt tôi cứ chực trào ra. Đang loay hoay đi tìm thì thấy mẹ từ dưới nhà lên cầm trong tay con búp bê. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lập tức, cảm giác lo sợ lại xâm chiếm tôi. Mẹ đã biết em búp bê, tôi phải làm thế nào đây.

Tôi lại phải tìm câu trả lời cho những câu hỏi sắp tới của mẹ. Quả như thế, mẹ hỏi tôi về em búp bê. Tôi nói đó là đồ chơi của bạn cùng lớp mà tôi mượn. Mẹ không hỏi thêm gì nữa. Nhưng trên đời này không có gì là bí mật cả. Hôm sau, mẹ hỏi tôi về con lợn đất. Mẹ định lấy tiền ở trong đó ra mua cho tôi một cái áo rét mới vì áo của tôi đã cũ quá rồi. Giật mình lo sợ, tôi vội vàng ngăn mẹ, nói rằng không cần áo mới. Mẹ ngạc nhiên nhìn tôi bởi mới hôm nào tôi còn nằng nặc đòi mua áo.

Trước sự khẩn khoản của tôi, mẹ đồng ý không lấy tiền nữa. Nhưng cũng sau hôm đó, tôi thấy mẹ buồn buồn. Có những lúc mẹ thở dài ảo não. Lúc đó, nhìn mẹ già và thật đáng thương. Có đêm ngủ, tôi chợt tỉnh giấc đưa tay tìm mẹ mà không thấy. Giật mình tôi nhìn bóng mẹ in trên tường. Cái bóng xiêu vẹo, đổ nghiêng như cuộc đời vất vả của mẹ. Rồi tôi thấy người mẹ nhẹ run lên, mẹ khóc. Mẹ vừa khóc vừa nói một mình.

Tôi cố lắng tai nghe… “Mình ơi, tôi thật có lỗi khi nuôi con không tốt. Nó đã nói dối tôi mình ạ”…. Trời ơi. Mẹ của con. Mẹ đã biết con nói dối từ bao giờ mà vẫn lặng thinh thế. Mẹ đã chịu đựng câm nín một mình ư. Lẽ ra mẹ cứ mắng con, cứ đánh con chứ. Sao mẹ lại khóc một mình thế….Nỗi đau đớn của mẹ cũng làm tan nát cõi lòng con. Chỉ vì con mà mẹ khổ. Đêm hôm đó tôi đã thức cùng mẹ đến sáng.

Chiều hôm sau đi học về, tôi quyết định sẽ nhận lỗi với mẹ. Bước chân vào phòng, tôi bắt gặp hình ành dáng mẹ gầy, ngồi bên cửa sổ, đôi mắt buồn nhìn xa xăm như vào chốn vô định…Nhìn mẹ như vậy tôi suýt bật khóc. Bao nhiêu hồi hộp, sợ hãi trong tôi tan biến mất. Lúc này đây trong tôi chỉ còn tình yêu đối với mẹ và lòng dũng cảm mà thôi. Tôi tiến lại gần và gọi “Mẹ”. Mẹ đang khóc, lau vội nước mắt quay lại nhìn tôi. Mẹ kéo tôi lại gần, ôm tôi vào lòng và xoa đầu tôi như thuở bé.

Tôi ôm chặt mẹ và không thể kìm nén cảm xúc của mình, tôi bật khóc “Mẹ ơi, con., con…. con xin lỗi mẹ. Con . Không để tôi nói hết câu, mẹ ngăn lại “Con yêu của mẹ. Con không phải nói gì nữa. Mẹ đã biết tất cả rồi. Con của mẹ mà mẹ không hiểu sao. Con nhận ra lỗi lầm của mình và sửa chữa là tốt rồi. Mẹ sẽ không cho ba con biết chuyện này đâu, để ba con yên tâm công tác. Vì đây là lần đầu nên mẹ con mình xí xoá nhé. Mẹ cũng thật buồn vì không thể lo đủ cho con…”. “Không! Mẹ ơi, biết thế nào là đủ ạ.

Con chỉ cần tình yêu mẹ dành cho con thôi”. Hai mẹ con tôi ôm nhau thật chặt. Lần đầu nói dối và cũng là lần đầu tôi làm mẹ đau khổ. Dáng mẹ buồn như đã khắc sâu vào tâm khảm tôi mà mỗi lần nhớ lại tôi thấy lòng mình đau nhói. Nhờ có mẹ, tôi đã xác định được mục tiêu của mình là phải sống vững vàng và ngay thẳng giống như cha của tôi.

Gợi Ý ❤️️ Nạp Thẻ Viettel Miễn Phí ❤️️ Cách Nạp, Tặng Card Viettel Free

Viết một bình luận