Thơ Hoàng Cầm
Quote Hay Nhất 🎖 1001 Câu Nói Hay Nhất

Thơ Hoàng Cầm ❤️️ Tuyển Tập Trọn Bộ Những Bài Thơ Hay

Thơ Hoàng Cầm ❤️️ Tuyển Tập Trọn Bộ Những Bài Thơ Hay ✅ Một Trong Những Gương Mặt Lớn Của Nền Thi Ca Việt Nam, Nhà Thơ Của Vùng Đất Kinh Bắc

Tiểu Sử Nhà Thơ Hoàng Cầm

Một số chia sẻ về Tiểu Sử Nhà Thơ Hoàng Cầm ngắn gọn nhưng chi tiết và đầy đủ nhất

Tiểu sử nhà thơ Hoàng Cầm

Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tằng Việt, ông còn có một số bút danh khác như Bằng Việt, Lê Thái, Lê Kỳ Anh, Bằng Phi. Tên ông được đặt ghép từ địa danh quê hương: Phúc Tằng và Việt Yên. Ông là một nhà thơ, nhà biên kịch Việt Nam.

Ông từng tham gia hoạt động Thanh niên Cứu quốc của Việt Minh. Cách mạng tháng Tám nổ ra, ông về Hà Nội, thành lập đoàn kịch Đông Phương.

Tháng 04/1957, nhà thơ Hoàng Cầm tham gia thành lập Hội Nhà văn Việt Nam, và được bầu vào Ban chấp hành. Đến năm 1958, Hoàng Cầm phải rút khỏi Hội nhà văn do vụ án “Nhân văn Giai phẩm”. Năm 1970 ông về hưu non.

Nhà thơ Hoàng Cầm qua đời vào ngày 06/05/2010 vì bệnh nặng.

Ông là tác giả của vở kịch thơ nổi tiếng Hận Nam Quan, Kiều Loan và các bài thơ Lá diêu bông, Bên kia sông Đuống. Đặc biệt, bài thơ Bên kia sông Đuống được chọn vào giảng dạy trong giáo trình trung học phổ thông.

Đầu năm 2007, ông được nhà nước Việt Nam tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật do Chủ tịch nước ký quyết định tặng riêng.

Những sáng tác của Hoàng Cầm

  • Hận ngày xanh (phóng tác theo Lamartine);
  • Bông sen trắng (phóng tác theo Andersen);
  • Cây đèn thần (phóng tác theo Nghìn lẻ một đêm);
  • Thoi mộng (truyện vừa, 1941);
  • Tỉnh giấc mơ vua (phóng tác theo Nghìn lẻ một đêm);
  • Hận Nam Quan (kịch thơ, 1944, 1942);
  • Bốn truyện ngắn (đăng Tiểu thuyết thứ Bảy từ 1939 đến 1943);
  • Kiều Loan (kịch thơ)
  • Ông cụ Liên (kịch nói);
  • Đêm Lào Cai (kịch nói 3 hồi);
  • Tiếng hát quan họ (trường ca, in chung trong tập Cửa Biển);
  • Những niềm tin (thơ dịch của Bonalan Kanfa – Algérie);
  • Men đá vàng (truyện thơ, viết 1973, nxb Trẻ, 1989)
  • Trương Chi (kịch thơ)
  • Tương lai (kịch thơ);
  • Bên kia sông Đuống (tập thơ chọn lọc) – Giải thưởng Nhà nước 2007
  • Lá diêu bông (tập thơ chọn lọc) – Giải thưởng Nhà nước 2007
  • Về Kinh Bắc (tập thơ);
  • 99 tình khúc (tập thơ tình) – Giải thưởng Nhà nước 2007

🌻 Ngoài Thơ Hoàng Cầm 🌻 Tham khảo Thơ Nguyễn Khuyến Hay Nhất

Nhà Thơ Hoàng Cầm

Chia sẻ thêm một số thông tin hay khác về Nhà Thơ Hoàng Cầm

Tóm tắt lý lịch Hoàng Cầm

Nhà thơ Hoàng Cầm sinh ngày 22-2-1922 tại Tỉnh Bắc Giang, nước Việt Nam.

Ông sống và làm việc chủ yếu ở Thành phố Hà Nội, nước Việt Nam.

Ông sinh thuộc cung Song Ngư, cầm tinh con (giáp) chó (Nhâm Tuất 1922). Hoàng Cầm xếp hạng nổi tiếng thứ 42349 trên thế giới và thứ 173 trong danh sách Nhà thơ nổi tiếng.

Hoàng Cầm thời trẻ

Nhà thơ Hoàng Cầm theo học tiểu học và trung học ở Bắc Giang và Bắc Ninh. Năm 1938, ông ra Hà Nội học tại trường Thăng Long. Năm 1940, ông đỗ tú tài toàn phần và bước vào nghề văn, dịch sách cho Tân dân xã của Vũ Đình Long. Từ đó, ông lấy bút danh là Hoàng Cầm.

Năm 1944, nhà thơ Hoàng Cầm đưa gia đình về lại quê gốc ở Thuận Thành sinh sống. Tại đây, ông bắt đầu tham gia hoạt động Thanh niên Cứu quốc của Việt Minh. Khi cách mạng tháng Tám nổ ra, nhà thơ Hoàng Cầm thành lập đoàn kịch Đông Phương tại Hà Nội. Khi Chiến tranh Đông Dương bùng nổ,đoàn kịch phải vềvùng Bắc Ninh, Bắc Giang, Sơn Tây, Thái Bình lưu diễn một thời gian rồi tan rã.

Tháng 08/1947, ông tham gia Vệ quốc quân, hoạt động tại chiến khu 12. Cuối năm này, ông thành lập đội Tuyên truyền văn nghệ, đội văn công quân đội đầu tiên.

Năm 1952, ông được cử làm Trưởng đoàn văn công Tổng cục Chính trị, hoạt động biểu diễn cho quân dân vùng tự do và phục vụ các chiến dịch.

Đầu năm 1955, nhạc sĩ Hoàng Cầm được giao nhiệm vụ trưởng đoàn kịch nói. Cuối năm 1955, ông về làm công tác xuất bản tại Hội Văn nghệ Việt Nam.

🌻 Ngoài Thơ Hoàng Cầm 🌻 Tham khảo trọn bộ Thơ Bà Huyện Thanh Quan Hay

Thơ Hoàng Cầm Lá Diêu Bông

Tham khảo bài Thơ Hoàng Cầm Lá Diêu Bông hay nhất của nhà thơ Hoàng Cầm

❣️ Gửi tặng đến bạn bài hát Chuyện tình lá diêu bông – Nhạc Nguyễn Tiến – Thơ Hoàng Cầm

Lá diêu bông

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều
Cuống rạ

Chị bảo
Đứa nào tìm được lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày Em tìm thấy lá
Chị chau mày
Đâu phải lá Diêu Bông

Mùa đông sau Em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông
Ngày cưới Chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim

Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xoè tay phủ mặt Chị không nhìn

Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu Bông hời!…
ới Diêu Bông!…

Bao giờ nói hết chuyện diêu bông

1
Dẫu anh biết Diêu Bông không có thực
Sao Diêu Bông cứ thức hồn em
Cứ sao băng mãi hồn đêm
Cứ trăng lên đậu cành mềm xuân quê
Cứ lơi áo cởi trưa hè
ngực trần vỗ yếm gọi về tuổi hoa
Cứ hương thiên lý đường xa
Cứ lưng chừng đợi ngọc ngà hồ ly
Cứ môi hôn yên chi chụm cánh
Dẫn anh về chuốt mảnh chiếu gon
Hương nhu xoải tóc lưng tròn
Cái đêm hôm ấy mắt mòn men tê

2
Diêu Bông gọi mãi không về
Cứ ngồi canh một giấc mê mặn nồng
Lá – em tuyệt sắc thành không
Toà sen toả rọi bênh bông kiếp ngườI
Gọi đôi dế hát đôi hồi
Nhớ con bướm trắng dập vùi mà thương
Chuyện điI ư? – Vạn nẻo đường
Cứ lang thang mãi biết phương nào về
Ùn ùn phố phố xe xe
Cứ trông lốc bụi cứ nghe thét gào
Chợt nhìn hẻm hẹp xi xao
Ai vui đã cất cánh vào hư vô
Ai buồn mà hát líu lo
Chớm say ai tỉnh đúng giờ hoá thân

3
Diêu bông biệt chẳng cần em tiễn
Cứ chập chờn ẩn hiện tháng năm
Sao – em trằn trọc nỗi nằm nằm
Một pho cẩm thạch ôm chằm trắng đêm

Xuân Hương gọi tên em mờ tỏ
Càng long đong phận nhỏ vành khuyên
Tầm cao thánh giá thánh hiền
Em doanh tay đứng lâu bền đợi anh

Khổng phu tử muốn thành em bé
Thả diều bay Kinh Lễ Kinh Thư
Hoãn vần thơ nhé Nguyễn Du
Nghe hồn trêu đá vọng phu ngút rừng

4
Diêu Bông – ang ánh chừng mệt mỏi
Hãy ngủ đằm bên gối An-na
Đôstô đắm đuối lời ca
Hồng nhung rung cánh phong ba dâng tình
Trăng văn tốc độ siêu hình
Đỉnh cao chịu gánh tội tình nhân gian

5
Diêu bông dẫu muôn vàn chuyện kể
Cũng không bằng con trẻ nghêu ngao
Rằng… xưa… ai biết vì sao
Lá gì lại gọi thế nào…
Diêu Bông…!

🌻 Ngoài Thơ Hoàng Cầm 🌻 Tham khảo Bài thơ Quê Hương Đỗ Trung Quân

Thơ Hoàng Cầm

Giới thiệu đến bạn đọc tuyển tập Thơ Hoàng Cầm được chọn lọc từ SCR.VN

Anh đi và em đi

Anh đi về phía không em
Em đi về phía dài thêm bão bùng

Anh đi sắp đến vô cùng
Em đi sắp đến cánh hồng đang rơi

Bảy mươi đứng phía ngoẹn cười
Tám mươi đứng khóc nẻo đời chưa khô

Trăm năm nhào quyện hư vô
Biết đâu em vẫn lửng lơ hát buồn.

Ánh mơ

Nhắn em tìm lại giấc mơ
Hỏi cây khô, gốc già nua giữa rừng
Diệu kỳ thổ nhưỡng mông lung
Mởn xanh lộc nõn ngây cùng như thơ
Đã xanh xanh suốt bốn mùa
Chẳng e băng tuyết chẳng ngờ nắng thiêu
Em nghe lắng một sông chiều
Giấc mơ linh hiển thương yêu nghìn trùng

Ánh sao xa

Ngôi sao lấp ló phương trời
Một tia bay lạc bỗng ngời một đêm
Vừa sa xa nhớ xa quên
Một giây tinh thể còn nguyên phận mình
Càng sa càng hoá anh linh
Nhẹ rơi giải đáp phương trình tối đen
Như trinh bạch nõn nà đêm
Như thon một cánh tay mềm nâng say
Tròn lăn hạt ngọc sum vầy
Sao xanh anh vớt đêm gầy đơm hoa

Bất ngờ

Bất ngờ say mía lên men
Quá nồng chẳng nhạt rau dền canh suông
Rồi em vấn vít anh thương
Yêu đi thẳng tắp đoạn đường quanh co
Cơn mưa ập xuống bất ngờ
Hỡi em! Úp mặt đồng hồ vào đâu
Thu đừng tạnh phía mưa ngâu
Quanh năm Chức Nữ gối đầu tay anh
Triền mưa gội bất ngờ xanh
Hỏi ngâu nối mấy sông thành đêm em

Bình yên

Anh ở ngoài mặt trận
Sừng sững đồi cao
Mắt rọi nền trời đặc khói
Máy bay giặc vo vo
Đem cái chết khổng lồ
Úp xuống đầu anh đang bốc lửa
Em ơi đừng sợ
Anh thu cái chết tới đây
Cho em sống trọn một ngày
Trời của em xanh màu bình yên
Chiều nay em nhé đừng quên
Ra ngõ ngoài hong tóc
Trời để em bay lên
Với tiếng em chợt khóc
Yêu em anh sống như mặt giời
Dù xác anh tàn rơi
Mặt giời còn chiếu mãi
Trong lòng người thứ hai
Sẽ yêu em ngày mai.

Bơ vơ

Đêm giao thừa ai đợi mưa qua
Từ Thức tìm đâu một mái nhà
Có phải chính em cầm gió bấc
Quất ngang sông Đuống buốt phù sa ?

Em cứ về bên ấy

Buồn rã rượi. Em cứ về bên ấy
Ai cướp hàng mi lên sáu tựu trường?
Ai đã yêu em như em biết vậy?
Để mấy lần tắm cạn giữa dòng thương?

Thu đến muộn. Em cứ về bên ấy
Gió hẹn mùa chờ xao xác thềm rêu
Em muốn đậu bến nào? – Sao thế vậy?
Đỡ em nằm, đâu thật cánh tay yêu?

Xuân đã qua. Em cứ về bên ấy
Váy Ngân Hà loang mặt tiểu hùng tinh
Ở bên này sao Ngưu đứng vậy
Nghẽn hương mùa mắt ướt oà xanh.

Gặp

Em đi liền bên anh
Vào chiều nay sương xuống
Vào chiều nay nắng hanh
Vào xa sau trầm tưởng

Là em từ góc bể
Bỗng gặp anh chân trời
Lồng chăn ấm trăng soi
Đắp bằng kín cõi đau vô tận
Vằng vặc ly thương hai kiếp người.

🌻 Ngoài Thơ Hoàng Cầm 🌻 Chia sẻ Bài Thơ Hạt Mưa Hay

Thơ Hoàng Cầm Sau 1975

Tìm hiểu thêm những bài Thơ Hoàng Cầm Sau 1975 có gì đặc biệt và thường liên quan đến chủ đề gì nhé

Ánh đèn

Sương đêm
Nhiều chớp mắt vô tình
Sợi cỏ phương nào ơi
Đừng soãi tóc đứng nghiêng bờ cách trở
Làm gió vương mây gợn kín bưng trời
Mắt úa nắng đừng lẻ loi rạn vỡ
Về mắt anh thành chan chứa mưa rơi

Thương em từ hàng mi ngậm ngùi hé mở
Hồi chuông rung chiều khép lả ân tình
Thương em từ nếp áo băn khoăn đi về gõ cửa
Một căn phòng đầy tiếng lặng lời thinh
Đường anh đến tìm em tre rấp ngõ
Rừng cỏ may khâu chật áo se tơ
Vì duyên phận im lìm gài chặt cửa
Đành cỏ may giàn trấu cắn khắp thân hờ
Nẻo em lại tìm anh rừng lá dứa
Gai châm thương bằng mấy cỏ may yêu
Khi rớm máu tường vi
Làn da tê lệ ứa
Nhổ gai ngầm thẩm thấu giọt nâng niu
Anh đâu biết buồn vui nào chỉ dẫn
Tìm giọt sương lỡ hẹn mấy bình minh
Vạch tia chớp đêm mù đi lận đận
Xót xa em nhiều chớp mắt hóa vô tình.

Bâng khuâng

Lần thứ nhất gặp anh em nói
Chỉ xin làm em gái của anh
Lần thứ hai gặp em anh nói
Muốn xin em làm vợ của anh
Lần trước, anh cười chẳng nói
Lần sau, em cười quay đi.
Hôm nay
Họ xa nhau từ lâu
Còn lại tiếng mưa ngâu
Gõ nhịp giọt gianh thềm đêm vắng
Và một dòng thơ
Trang trải nợ ban đầu.

Chuyện cô đơn

Vu quy bừng xóm trống trơn
Mối vách mách nhiều chuyện ấy
Nàng dâu nhện múa chập chờn
Lật sấp mặn nồng gối nguội
Động phòng cưỡng gió ôm hôn
Rủ mưa lồng chăn lẻ chiếc
Đắp kín đồi khe nhớ tiếc
Phập phồng bóng động nguồn cơn
Nàng mây cầm mảnh trăng liềm
Cắt rốn nỗi buồn mới đẻ
Sinh đôi… Bế chị bồng em
Xin cúi mình nghe cơn giông dự báo
Sấm động tơ trời vương mắt long lanh
Nửa mảnh mây hờ
Sã cánh tìm xanh
Thành lứa đôi rồi
Âu yếm rất em anh

Dáng thơ

Thuở ấy Chị chưa về thơ Anh
Áo tơ dính chặt bó khuôn hình
Đến khi xé lụa bừng da thịt
Ngửa mặt phù du khép gió xanh
Rung suốt dây si nhịp quá mê
Nghe nghìn thế giới trượt ghềnh V
Lung liêng hồn liệng quỳ khe núi
Van suối trần tâm khép nép về.
Anh đứng đây là đâu
Anh đứng đây là đâu
Em cười như lá mỏng
Khép cửa vào chiêm bao
Anh đứng đây từ đâu
Em nói như gió nghẹn
Chiều nghiêng mây Thị Mầu

Anh đứng đây về đâu
Em nhìn như mưa trắng
Năm năm bay ngang đầu
Anh đứng đây vì đâu

Đi bên em

Hỡi em khua guốc ưu phiền
Chìm trong mặt đá nét hiền dáng quê
Trăng đêm qua chẳng nhớ về
Áo mong manh cởi chiều mê mải sầu
Em đi chân lạnh từ đâu
Chắt chiu quấn lụa càng đau ruột tằm

Nhớ em gió nhẹ nhàng thăm
Em đau sao ruỗi dáng nằm nhẩn nha
Tiếng cười hay tiếng xót xa
Tiếng yêu hay tiếng khóc òa vì thương
Em chia khế ớt tẩm đường
Môi tê hé gọi mười phương ngọt ngào

Hàng mi em rớt ánh sao
Em đi chân đất khuất vào cõi anh.

Một phương

Bao năm và mấy phương
Cứ thương thầm nhớ vụng
Gió thốc bao dặm đường
Sao em còn chập chững
Theo mây chiều lững thững
Lũy tre gầy nhuốm sương.

Mấy phương và bao năm
Sợi tóc đã sa sầm
Nét gầy lây nét trắng
Đã mấy bùi mấy đắng
Sao em còn đăm đăm
Trên trang tình phẳng lặng
Nói những gì biệt tăm
Vẽ bóng gì đi vắng
Trên bức tường không câm.

Tóc li thân sao Hôm
Mắt cưới tròn sao Mai
Sao em không thở dài
Khi khăn vuông buông lạnh
Những đêm dài trĩu vai
Nến khuya loang vũng máu
Vùi chuông giờ mười hai

Chỉ một phương trăng rằm
Biết em đang gọi thầm
Khi sao Mai rực sáng
Anh biết đường sang thăm

Chỉ một phương một lòng
Vỗ yen nguôi sóng gió
Miệng em cười lấp ló
Trong ửng hồng bên sông.

🌻 Ngoài Thơ Hoàng Cầm 🌻 Xem thêm Trọn bộ Thơ Cao Bá Quát  Hay

Tuyển Tập Thơ Hoàng Cầm Hay Nhất

Đừng bỏ lỡ Tuyển Tập Thơ Hoàng Cầm Hay Nhất và nổi tiếng được mọi người biết đến

Cất cánh thời gian

Cắt cánh thời gian rụng xuống đây
Đọng môi em tấy vết răng say
Tháng năm trói chặt bằng tơ tóc
Đã quấn đời nhau trọn kiếp này

Xoay người định hướng
Đông Tây chẹn
Im phắc vầng dương. Đất đứng ngây
Sương lạnh mặt trời không muốn ngủ
Bên mình Vệ nữ gối đầu tay

Khoảnh khắc nào đâu cũng có nhau
Mặt trăng đâu biết mọc từ đâu
Đâu tròn đâu khuyết ta đâu biết
Gấu xám rình ăn cách một đầu

Khoá kín hồn nhau bằng nước mắt
Vòng tay bốn cánh xiết đêm thâu
Ngày im tháng lặng vòng mê ấy
Tuổi ngập dòng men đứng bóng cầu.

Chút nghĩa cũ càng

Nhớ lại chuyện xưa
Có đôi trai gái
Luyện giọng từ năm cùng chín tuổi
Thấp cao cung xế cung hồ
Gắn nhe keo
Dài như sợi
tơ tằm
Ai chẻ được làm đôi ?

Bỗng đến tuổi hai mươi
Chị Tư lấy chồng xa phương trời
Nhớ giọng
người gầy như nhánh mai

Từ đó anh Năm không hát nữa
Riêng mắt anh mang tình một thuở
Long lanh tiếng nguyệt đêm trường

Rồi chị Tư tay bồng tay bế
Mỗi năm một lần về quê hương
Đến thăm anh Năm so giọng cũ
Hát hết tuần trăng không hết thương.

Chuyện trăm năm

Anh đứng đây là đâu
Em cười như lá mỏng
Khép cửa vào chiêm bao
Anh đứng đây là đâu
Em nói như gió nghẹn
Chiều nghiêng mây Thị Mầu

Anh đứng đây là đâu
Em nhìn như mưa trắng
Năm năm bay ngang đầu

Anh đứng đây là Em.

Cô gái giặt lụa

Ngoài hồ cô gái giặt lụa
Vỗ vào lưng đêm giăng
Nước lạnh chấm hai đầu vú
Kim chích ruột gan
Giận người bỏ ngãi tham vàng.

Người ấy đêm nay
Tiếng ngáy đè lên cuống họng
Đã tàn mất giọng
Đã cạn mất lời
Đã khép con mắt
Đã cuôi cuộc đời

Còn chúng chị đây còn hát mãi, em ơi!

Cô gái hái chè

Dù cô gái hái chè
Khuất dần trong lụa the
Có về cung chúa Trịnh
Tiếng hát không bêết đi võng đào
Tiếng hát nghiêng chào
bà chúa!
Lấp lánh trở về
Nằm trong hoa cỏ đồi quê
Đợi mùa xuân đến xôn xao
Tiếng hát bay xòe cánh én
Nhà nhà mở cửa đón chim vào

Hấp háy mắt bé loài vua chúa
Chẳng thể vời theo tiếng hát cao.

Cưới

Hôm nay làm lễ cưới
Mong mãi chưa đến chiều
Bài diễn văn mỹ miều
Mãi chưa sang đoạn cuối

Em đã van anh đừng đón đưa
Mặt bạn hôm nay nở trái mùa
Diễn văn cót két chân giường mới
Gậm hết tình yêu, hết ước mơ.

Duyên kiếp

Hái một nụ thơm em
Là bước đầu biết khổ
Hái thêm lá em mở
Đau suốt đời ngẩn ngơ
Khi vẫn là hai bờ
Một dòng sông ngang trái.

Em có về không

Bật sáng chân mây một điệu đàn
Biển đông bừng chớp mắt Kiều Loan
Mắt điên mắt sóng men huyền diệu
Xanh thẳm hàng mi bến hợp tan

Cả Thái Bình DƯơng là giọt lệ
Một người đi biệt một hành tinh
Cả dãy Trường Sơn là dấu phẩy
Ngắt dòng thơ quằn quại u minh

Bảy sắc mây chìm đợi bão tan
Hôm nào nắng xóa vệt thời gian
Gò cao má ửng đùa thiên mệnh
Em có về không ?
Hỡi tiếng vang ?

🌻 Ngoài Thơ Hoàng Cầm 🌻 Tham khảo Bài Thơ Khi Con Tu Hú Tố Hữu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *