Kể Về Bà Của Em Hay Nhất ❤️️ 15 Bài Văn Mẫu Điểm 10

Kể Về Bà Của Em Hay Nhất ❤️️ 15 Bài Văn Mẫu Điểm 10 ✅ Đón Đọc Tuyển Tập Đặc Sắc Viết Về Những Kỷ Niệm Tuổi Thơ Bên Người Bà Dịu Hiền, Tảo Tần.

Dàn Ý Kể Về Bà Của Em

Mẫu dàn ý kể về bà của em được biên soạn chi tiết dưới đây sẽ là cơ sở để các em học sinh dựa vào và dễ dàng triển khai bài viết của mình theo đúng bố cục cơ bản.

  1. Mở bài
  • Mở bài trực tiếp: giới thiệu về người bà kính yêu của em
  • Mở bài gián tiếp: giới thiệu về bà thông qua những câu ca dao về tình cảm bà cháu, gợi ý:

“Hôm qua có chiếc bánh bò
Bà chia cho cháu phần to nhất nhà ,
Mỗi lần cháu chạy chơi xa,
Mẹ kêu về đánh thì bà lại can”

“Ngó lên nuộc lạt mái nhà
Bao nhiêu nuộc lạt nhớ ông bà bấy nhiêu

  1. Thân bài

Giới thiệu chung về bà:

  • Năm nay bà bao nhiêu tuổi? Trông trẻ hơn hay đúng tuổi
  • Bà cao, nặng bao nhiêu? Nhìn tổng quát thì gầy hay đầy đặn, hơi mập…

Miêu tả ngoại hình:

  • Làn da nhăn nheo, đôi chỗ nhìn rõ những sợi gân xanh nổi lên
  • Lưng bà đã hơi còng, nếu đi đường xa thì phải chống gậy
  • Tóc bà bạc trắng gần hết, đôi chỗ lấm tấm vài sợi màu đen, bình thường bà sẽ bối gọn phía sau bằng một chiếc kẹp vô cùng điệu nghệ
  • Đôi mắt trũng, mờ đục, không sáng bóng như hồi còn trẻ, nhưng tình yêu thương thì vẫn đong đầy không bao giờ cạn
  • Hàm răng đã thưa và yếu hơn, khi ăn thì ăn rất chậm và không thể ăn được các món cứng, dẻo
  • Bà thường mặc những bộ bà ba tối màu, chỉ khi đi dự tiệc, đám cưới hay các dịp quan trọng thì bà sẽ mặc áo dài nhung màu đỏ tươi

Miêu tả hành động:

  • Bà đã về hưu khá lâu rồi, thỉnh thoảng bà đi ra ngoài gặp đồng nghiệp cũ, còn phần lớn thời gian bà ở nhà, hay đi loanh quanh trong xóm
  • Mỗi sáng, bà dậy sớm, mở cổng, tập một bài thể dục nhẹ nhàng rồi mới vào nhà ăn sáng
  • Xong xuôi, bà lại ra vườn tưới nước, tỉa lá cho mấy luống rau và chậu cây cảnh
  • Chiều chiều, bà cùng các bà hàng xóm ngồi uống trà, nhai trầu tâm sự
  • Đến tối lại ngồi xem phim, trò chuyện cùng con cháu
  • Tuy không có gì quá đặc biệt, nhưng bà đều trải qua rất vui vẻ và hạnh phúc
  • Bà đặc biệt dành nhiều thời gian cho em: hát ru em ngủ, kể chuyện cho em nghe, bảo vệ em khi bị mẹ mắng, dạy em những bài học dân gian thú vị, có gì ngon bà cũng dành phần em…
  1. Kết bài
  • Em rất yêu quý bà
  • Mong sao bà luôn mãi mạnh khỏe, sống lâu bên cạnh con cháu

Mời bạn xem nhiều hơn 🌹 Tả Bà Nội Của Em 🌹 15 Bài Văn Tả Hay Nhất Đạt Điểm 10

Viết 1 Đoạn Văn Kể Về Bà Của Em – Mẫu 1

Để viết 1 đoạn văn kể về bà của em, các em học sinh cũng cần đảm bảo những nội dung cơ bản theo bố cục mở đoạn, thân đoạn và kết đoạn, tham khảo đoạn văn mẫu dưới đây:

Bà em năm nay đã sáu mươi tuổi rồi, nhưng trông bà vẫn còn khỏe lắm. Trước đây, bà làm nghề cô giáo, bà đã nghỉ hưu được 5 năm rồi. Bà rất yêu qúy em, khi đi đâu xa về bà thường cho em quà. Còn em rất yêu quý bà, bà chăm sóc em kể từ khi em còn nhỏ, bà còn dạy em học bài nữa. Em mong bà luôn mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi.

Viết Đoạn Văn Kể Về Bà Của Em Lớp 2 – Mẫu 2

Đề bài yêu cầu viết đoạn văn kể về bà của em lớp 2 sẽ giúp các em học sinh làm quen và nắm bắt được cách xây dựng câu văn và diễn đạt từ ngữ.

Bà của em là nghệ sĩ múa đã về hưu. Tuy đã sáu mươi tuổi nhưng bà rất nhanh nhẹn và khỏe mạnh. Hàng ngày, bà đi chợ, nấu ăn, làm việc nhà, đưa đón em đi học. Bà có mái tóc ngắn lượn sóng, khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt lúc nào cũng như cười. Thức ăn bà làm rất ngon nên cả nhà đều thích về nhà ăn cơm bà nấu. Bà còn kể chuyện rất hay nên các cháu luôn đòi bà kể chuyện mỗi đêm trước khi đi ngủ. Con cháu, nếu ai mắc lỗi, bà nghiêm khắc nhắc nhở, nhưng cả nhà đều yêu quý và kính trọng bà.

Hướng Dẫn Cách Nhận 🌼 Thẻ Cào Miễn Phí 🌼 Nhận Thẻ Cào Free Mới Nhất

Tập Làm Văn Kể Về Người Bà – Mẫu 3

Tập làm văn kể về người bà là một chủ đề thân thuộc và gần gũi đối với mỗi em học sinh. Tham khảo bài văn mẫu dưới đây để hoàn thành tốt bài viết của mình.

Mỗi lần trời trở rét là nội của tôi lại đau. Như những lần còn ở dưới quê, lần này cũng thế, tôi ngồi cạnh vừa kể chuyện vừa bóp chân cho nội. Thỉnh thoảng, nội mở mắt nhìn tôi cười rất hiền từ.

Năm tuổi, từ thành thị tôi về quê sống với nội theo yêu cầu của bố. Bố tôi nói, nội ở quê một mình buồn lắm, không ai trò chuyện lúc rảnh rỗi, cũng tội. Thế là tôi chuyển hẳn về sống ở quê. Căn nhà nhỏ tự dưng có hai bà cháu. Những lúc đi chợ xa, nội gửi tôi sang bên nhà hàng xóm.

Tuy là con gái nhưng tính tôi thì nghịch hệt con trai nên mỗi khi tôi tung tăng, chạy nhảy cùng với lũ bạn trong làng về là nội lại phải lôi ngay tôi đi tắm. Tôi ghét tắm thế nên mỗi lần như vậy chẳng khác nào tôi đang hành nội. Những lúc rảnh rang, nội lại kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích. Chuyện cô Tấm hiền lành, Thạch Sanh dũng cảm, chuyện thằng Lý Thông ở ác… Sau mỗi lần như thế, nội lại khuyên tôi: sau này lớn lên cháu phải chăm chỉ, hiền lành, tốt bụng. Có vậy, cháu mới được nhiều người yêu mến.

Những ngày tháng ở quê, nội thường nhờ một anh hàng xóm sang dạy chữ cho tôi. Buổi tối, tôi thường sợ ma, trốn không học bài đi ngủ sớm. Nội kiên nhẫn thắp đèn thức cùng tôi. Nội nói: rèn nét chữ cũng là rèn nết người cháu ạ! Thế là tôi lại cặm cụi ngồi tập viết. Nhưng chính vì thế mà giờ đây tôi phải cảm ơn bà bởi nếu không có những hôm như vậy thì chữ tôi chắc bây giờ xấu lắm. Và quan trọng hơn là nhân cách tôi sẽ ra sao?

Năm ấy, mẹ tôi sinh thêm em bé. Khi em cứng cáp, bố về quê nội. Bố ở lại thăm bà mấy bữa, sửa lại hàng rào, lợp lại ngói cho bà. Tới ngày chuẩn bị lên thành phố, bố bảo tôi lên trên ấy mấy bữa để giúp mẹ tôi chăm sóc em khi bố đi công tác. Tôi không muốn rời xa nội, nhưng nội cứ dỗ dành tôi lên trên ấy với mẹ ít ngày rồi trở lại.

Thế là tôi lại về thành phố. Lúc bố đi công tác vừa xong cũng là lúc tôi đến tuổi phải bước chân đến lớp. Ở quê nội trường học rất xa, nội lại già và yếu nên bố quyết định tôi không về quê nữa. Tôi sẽ ở lại và học ở đây. Tôi đành chấp nhận. Tôi yêu nội lắm, hình ảnh nội luôn hiện lên trong tâm trí của tôi – một người bà hiền từ, nhân hậu. Suốt những năm xa nội tôi luôn tự hỏi: không biết nội có thay đổi nhiều không? Tôi muốn đặt cho nội hàng loạt câu hỏi để nói lên niềm khao khát được về thăm nội của tôi.

Tôi học ở thành phố đến năm lớp bảy thì bố đón hẳn nội ra sống với nhà tôi. Ngày đón nội, tôi theo bố mãi ra ga. Tôi vui mừng lắm. Tôi cứ mơ màng hình dung về nội. Nhưng khi nội bước ra khỏi toa tàu, tôi không thể cầm được hai dòng nước mắt. Nội đã già hơn rất nhiều so với sự tưởng tượng của tôi. Lưng nội đã còng rạp xuống, da mặt nhăn nheo, duy chỉ có ánh mắt và nụ cười của nội là không thay đổi. Nó vẫn gợi sự hiền từ và nhân hậu như xưa.

Những ngày sau đó, tôi không giấu nổi sự vui mừng vì được sống trong vòng tay thương yêu của nội. Nhưng nội thì có vẻ khó khăn để làm quen với cuộc sống mà tôi biết là nội không hoàn toàn mong muốn. Bố cũng như tôi rất hiểu điều này nên thường xuyên an ủi nội. Lâu dần, nội đã quen và sống vui hơn.

Giờ đây, tôi thực sự vô cùng hạnh phúc vì không phải xa nội nữa. Nội ơi! Giờ con đã lớn, con đã học Trung học phổ thông. Con đã dần hiểu được những lời dạy của nội khi xưa về việc rèn giũa nết người. Con sẽ làm cho nội vui trong suốt quãng đời từ đây của nội. Mong sao những việc làm của con sẽ làm vơi đi những nhọc nhằn của nội khi xưa.

Tặng bạn 🌹 Kể Về Một Người Thân Của Em Trong Gia Đình 🌹 15 Bài Hay

Kể Về Bà Của Em Ngắn Gọn – Mẫu 4

Tham khảo những ý văn hàm súc và giàu hình ảnh, giàu ý nghĩa biểu đạt trong bài văn kể về bà của em ngắn gọn sau đây:

Bà nội của em đã mất cách đây 3 năm, em vẫn nhớ mãi những ngày còn thơ dại, bà bồng bế, dìu dắt yêu thương em hết lòng. Chỉ tiếc rằng bắc Nam xa cách em không có dịp về thăm bà nhiều hơn.

Ấn tượng của em về bà rất mơ hồ, em chỉ nhớ rằng bà rất đẹp và có dáng cao gầy, tuy nhiên ông trời chẳng cho ai tất cả, tuy cho bà mỹ mạo nhưng lại để cho bà cả căn bệnh suy thận quái ác, khiến cuộc đời bà gắn liền với bệnh viện với thuốc men. Ngày em 3, 4 tuổi, vì cha mẹ không có điều kiện chăm nom nên gửi chị em em về quê cho ông bà chăm sóc. Bà là người thương chúng em nhất nhà, đi đâu chơi bà cũng dẫn chị em chúng em theo.

Thuở ấy bệnh của bà còn chưa trở nặng, bà vẫn đi chợ mỗi buổi sớm, có lúc bà đưa em theo, có lúc để chúng em ở nhà rồi mang về cho chúng em cái bánh rán, cốc chè đậu hay là nắm xôi bọc trong lá chuối,… Dù đã lâu rồi không còn ăn những thứ quà quê dân dã ấy, thế nhưng em vẫn nhớ mãi mùi vị ngon ngọt, chắc có lẽ là bởi trong ấy có gói ghém cả tình yêu thương của bà nội em chăng?

Những ngày chị em em bị ốm, bà cũng là người chăm lo hết mực, thức trắng đêm để canh cho chúng em được giấc ngủ ngon lành. em không còn nhớ rõ, những ấn tượng về dáng bà bên cạnh chiếc đèn dầu tù mù vẫn còn mãi khắc ghi. Ngày bà mất, chúng em ở miền nam, xa xôi không thể về kịp để nhìn mặt bà lần cuối, bà cứ mong mãi, nghe người nhà kể lại mà em chực trào nước mắt, càng nghĩ lại càng thương bà hơn.

Nay em đã lớn, mỗi lần về thăm quê em vẫn cùng bố ra thăm mộ bà trước tiên, kể cho bà nghe những chuyện vặt vãnh và để bà thấy đứa cháu năm xưa mà bà hết lòng thương yêu nay đã lớn. Mong rằng ở thế giới bên kia bà sẽ thật vui vẻ và hạnh phúc.

Chia sẻ cùng bạn 🌹 Tả Một Người Thân 🌹 15 Bài Tả Ông Bà Cha Mẹ Anh Em Của Em

Kể Về Bà Của Em Hay Nhất – Mẫu 5

Bài văn kể về bà của em hay nhất được chọn lọc và chia sẻ trong nội dung dưới đây sẽ là tài liệu tham khảo giúp các em học sinh nâng cao kỹ năng viết.

Bà tôi mắt đã lòa, tay chân lập cập. Nhưng sớm nào tôi cũng thấy bà huơ gậy tới lui trong vườn. Tôi hỏi thì mẹ nói bà năng tập thể dục, để chống chọi căn bệnh viêm khớp quái ác đã đeo đuổi suốt thời trẻ. Ba tôi thì nói khác, số bà là vậy, một đời vất vả, quằng quặt với chuyện cửa nhà, bếp núc, rồi đến chuyện ruộng đồng, con cá, con tôm…Bây giờ già cả vẫn không quen ngồi một chỗ!

Tôi là út ít trong nhà, nên bà cưng tôi nhất. Mỗi lần ba cầm cây roi lăm lăm khi biết tôi trốn học vì mê chơi, tôi liền ù đến bên bà, chui tọt vào trong lòng bà và giả vờ thút thít. Bà ngăn ba, mắng tôi vài câu, đánh nhẹ mấy cái vào mông rồi thôi. Vì thế mà tôi tránh được những trận đòn hết sức nghiêm khắc.

Chuyện gì tôi cũng mách với bà, từ thằng Bo nhà hàng xóm uýnh lộn, đến chuyện nhỏ Lem bị tôi giựt đầu con búp bê, hay chuyện tôi làm toán được điểm mười đỏ chót… Mỗi lần tôi kể là mỗi lần bà cười tủm tĩm. Khi thì bà trách nhẹ, rồi dặn dò chuyện nọ chuyện kia, có khi xoa đầu tôi tấm tắc.

Năm tôi học lớp bốn, mắt bà trắng đục không nhìn thấy đường. Bác sĩ khuyên nên để bà đi mổ mắt. Bà đồng ý nhưng tôi thấy bà có vẻ lo lắng lắm. Mấy ngày trên giường bệnh chờ đến lượt mổ cả nhà tôi luôn túc trực bên bà. Có hôm ba mẹ bận việc chỉ còn mình tôi với bà, tôi nằm gọn trong vòng tay nhăn nheo của bà để được nũng nịu và được nghe kể chuyện đời xưa.

Bà hay nói với tôi: “Bà mổ mắt để được nhìn rõ cu Bi của bà”. tôi khoái lắm, dụi miết vào lòng bà. Vậy mà không hiểu sao có lần tôi lại bật ra câu hỏi ngô nghê: “Lỡ mắt bà không sáng được nữa thì sao?” Bà vuốt nhẹ đôi gò má múp míp của tôi, cười móm mém: “Thì con sẽ là đôi mắt của bà, bé ạ!”

Ca mổ thành công nhưng vài năm sau thì bà mất. Cho đến khi trưởng thành tôi vẫn không sao quên được bóng dáng và những kí ức thân thương về bà. tôi luôn gắng giữ gìn và trui rèn cho mình một đôi mắt “sáng”, tràn đầy lạc quan và tin yêu trước cuộc đời, trước mọi người, trước những ánh nhìn…Tất cả là những bài học vô giá mà tôi thấm thía một cách lặng lẽ từ bà trong những ngày bà nằm viện.

Tôi sẽ vì bà, vì bản thân tôi mà sống thật tốt. Cũng như để xứng đáng và khắc ghi mãi mãi trọn vẹn lời giao ước: Con sẽ là đôi mắt của bà…

Chia sẻ cơ hội 🌟 Nạp Thẻ Ngay Miễn Phí 🌟 Tặng Card Nạp Tiền Ngay Free Mới

Kể Về Bà Ngoại – Mẫu 6

Kỷ niệm về bà với những câu chuyện cổ tích và những quan tâm lo lắng dịu dàng luôn để lại dấu ấn trong lòng mỗi người. Đón đọc bài văn kể về bà ngoại dưới đây:

Hai tiếng “bà ngoại” trong tôi vô cùng đẹp và thiêng liêng. Cả tuổi ấu thơ của tôi đều gắn liền với những kỉ niệm về người bà yêu quý. Những kỉ niệm ấy được bà vun đắp và gieo trồng tạo nên một góc đẹp trong tâm hồn tôi. Đó là những lời tự tận đáy lòng mà tôi mún nói với bà – người tuyệt vời nhất trong trái tim tôi.

Lúc nhỏ khi mới một tuổi, bố mẹ tôi bận đi làm nên tôi lên ở với ngoại từ đó. Nghe mẹ kể lại tôi nhỏ xíu xa bố mẹ tôi khóc suốt, bà thì cũng có tuổi thế mà ngày nào cũng phải thức để dỗ dành kể chuyện hát ru cho tôi ngủ. Cho tới tận bây giờ, cái mùi trầu thơm đượm bà nhai vẫn còn mơn man trong tâm hồn tôi.

Hồi đó người đầu tiên chứng kiến những bước đi chập chững đầu đời, tiếng nói ngượng nghịu của tôi chính là bà. Bà luôn kiên nhẫn cầm tay và hướng dẫn tôi đi, luôn chỉnh sửa lời nói cho tôi. Tôi biết chắc chắn rằng người đầu tiên tôi gọi sẽ là bà. Bà đã mừng lắm đấy. Bà là người đầu tiên dạy cho tôi biết yêu thương mọi người – đỡ bạn cùng lớp khi vấp ngã, người đầu tiên đã mang cả thế giới đến bên tôi, người đã nâng đỡ chở che cho tôi trong sự bỡ ngỡ lạ lẫm khi tôi tự đứng vững đi những bước đầu đời. Chính vì lẽ đó, hình ảnh bà đã chiếm trọn trái tim thơ ngây của tôi.

Lớn hơn một chút, tôi đã biết nói nựng với bà: “Con không chơi với bà, bà không mua gấu cho con”. Bà ôm tôi vào lòng thủ thỉ: “Con à, cố gắng ngoan ngoãn và học thật giỏi, bà sẽ mua gấu thật to cho con nha”. Câu nói ấy của ngoại giờ đây vẫn còn vang vọng trong tôi như một lời nhắc nhở tôi phải cố gắng, cố gắng nhìu hơn nữa. Bà chính là động lực, là bến bờ đem đến cho tôi niềm tin và hi vọng.

Tôi còn nhớ rất rõ ngoại và tôi sống trong một căn nhà mái ngói, ngoài sân, kê một chiếc chõng tre. Làn gió mát rượi xen lẫn những câu chuyện bà kể về Tấm Cám, Thạch Sanh,… nhẹ nhàng đưa tôi vào giấc ngủ. Nghe những câu chuyện bà kể, tôi tròn xoe mắt há hốc mồm như nuốt lấy từng chữ. Bà dặn tôi rằng: “Con phải ngoan ngoãn như Tấm Cám, tốt bụng, chăm chỉ như Lọ Lem… để luôn được mọi nguời yêu quý và con phải nhớ luôn rộng lòng giúp đỡ mọi người như ông bụt bà tiên nhé !”.

Tôi thật sự rất hiểu và cám ơn những lời bà dạy. Tôi sẽ mãi cố gắng để có một tâm hồn đẹp như bà vậy. Cám ơn bà đã đem cả thế giới đến bên tôi, giúp tôi làm quen và cảm nhận nó. Ở bên bà, tôi luôn tìm được sự ấm áp đến lạ kì. Bà như bà tiên hiền hậu trong truyện cổ tích với bao phép lạ kì, biến một con bé không biết gì thành người thuộc làu những câu truyện cổ tích, khiến tâm hồn tôi đẹp hơn, tốt hơn. Bà luôn là người mà tôi hãnh diện, khoe với tụi bạn. Nhìn ánh mắt thán phục của tụi bạn với bà tôi hạnh phúc lắm.

Tuổi thơ tôi với bao hờn dỗi, vui buồn đã qua đi, tôi bắt đầu bước chân vào cuộc sống này. Một sự kiện và có lẽ là thử thách đầu tiên đến với tôi đó là lúc tôi vào lớp Một. Buổi tối đó tôi hồi hộp vô cùng, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác bồn chồn ấy. Chỉ ngày mai thôi, tôi không còn tung tăng đi chơi với lũ bạn nữa, mà đã trở thành một bé gái lớp Một. Tôi sẽ quen bạn mới, trường mới, thầy cô mới… Dường như hiểu được suy nghĩ của tôi, ngoại ôm tôi và nói: “Ngoại tin con sẽ làm được, con sẽ học giỏi ngoại luôn ở bên và ủng hộ con”.

Một con bé ham chơi, ham ăn, ham ngủ như tôi lạ lẫm vô cùng khi cầm bút kiên nhẫn ngồi viết. Thế nhưng bà đã ở bên, uốn nắn cho tôi từng chữ. Những nét chữ dần đẹp và thẳng hàng hơn nhiều. Có lúc tôi ham chơi không làm bài, bà không đánh hay mắng tôi mà nhìn bà, tôi biết rằng bà đang buồn lắm. Tôi ân hận vô cùng, thầm nhắc mình phải thật thật cố gắng để không làm bà phiền lòng.

Tôi hãnh diện khoe với bà những điểm mười đầu tiên. Đó chính là minh chứng cho sự cố gắng của tôi. Bà mỉm cười xoa đầu tôi hài lòng. Lại một lần nữa bà giúp tôi hoàn thiện hơn bản thân mình, giúp tôi vững bước trong cuộc sống. Tất cả những gì bà làm, những lời bà nói đều hay vô cùng. Tôi cảm nhận được sự bình yên khi ở bên bà.

Không chỉ như một người mẹ, bà còn là người bạn lớn của tôi, bà luôn là người tôi tìm đến mỗi khi có tâm sự. Tôi kể cho bà nghe mọi chuyện: từ chuyện bị cô mắng, chuyện bạn bè chọc tới chuyện có một cậu bạn cùng tổ rất quan tâm tôi. Bà luôn lắng nghe và thấu hiểu lòng tôi. Khi lớn hơn, lúc đang học lớp Ba, gia đình tôi khá giả hơn, bố mẹ đã xin bà đón tôi về nhà. Lúc ấy tôi giãy nảy không về nhưng nghĩ đến bà đã có tuổi mà lúc nào cũng phải trông nom tôi, tôi đành theo bố mẹ về từ đó. Thỉnh thoảng, lúc nào có thời gian là tôi lại ghé thăm bà. Mỗi lúc vào thăm bà, bà mừng lắm, bà lại xoa đầu tôi, hỏi chuyện học hành.

Thế nhưng, lần ghé thăm bà ngày càng thưa dần. Bố mẹ thì bận làm, tôi đi học cả ngày. Tôi vô tình không nhận ra bà đã yếu đi nhiều, tóc bạc dần. Càng lớn, tôi càng vô tâm, lạnh nhạt với bà, né tránh những cử chỉ yêu thương của bà. Chắc lúc đó bà buồn lắm. Ngày xưa, thương tôi xa bố mẹ từ nhỏ, bà dành cho tôi mọi tình cảm. Thế nhưng giờ đây, tình cảm trong lòng tôi ngày càng mờ nhạt. Những trò vui xa hoa của cuộc sống đã kéo tôi ra xa cái triết lí của bà mà theo tôi là cổ hủ và cứng nhắc. Từ lúc nào tôi biết cãi lời bà. Đáp lại hành động đó của tôi chỉ là ánh mắt đượm buồn của bà.

Có lẽ tôi sẽ chưa thức tỉnh cho tới khi bà ốm nằm viện. Bà gầy đi trông thấy gương mặt xanh xao, nhưng lúc nào bà cũng thế, không muốn con cái bận tâm, lo lắng nên khi thấy bố mẹ tôi vào thăm, bà luôn tươi cười. Nụ cười của bà đẹp lắm, lại phúc hậu. Nhìn thấy bà, tim tôi như thắt lại, cổ họng nghẹn ứ. Bác sĩ nói những gì bà còn níu giữ được trong cuộc sống này chỉ còn được tính từng ngày. Cả đời bà hi sinh tảo tần. Giờ đây, bà đang nghỉ ngơi trong bệnh viện nhưng tôi biết rằng tôi còn được ở bên bà chỉ là một thời gian ngắn nữa thôi.

Khi tôi đang học ở trường, mẹ tôi gọi vào, tôi bàng hoàng, sững sờ khi nghe mẹ thông báo bà đang hấp hối và người bà muốn gặp nhất là tôi. Tôi òa khóc nức nở, khóc cho sự vô tâm của tôi, khóc cho những gì tôi chưa làm được với bà. Lúc về tới nhà, tôi òa khóc và ôm lấy bà, nói: “Con yêu bà nhìu lắm bà ạ, bà đừng đi hãy ở lại bên con đi bà”. Lời nói của tôi phải chăng bây giờ đã là quá muộn? Phải chăng là khi phải rời xa hay đánh mất cái gì đó, người ta mới biết quý và trân trọng nó hơn? Chính giây phút ấy đã làm tôi tìm lại được chính mình.

Bà nắm lấy tay tôi và nói: “Ở nơi nào đó bà vẫn luôn hướng về con…”. Bà đã ra đi mãi mãi. Người bà tuyệt vời của tôi đã rời xa tôi. Đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, bà cũng chưa một lời trách cứ. Sự vị tha của bà làm tôi càng buồn hơn, mong rằng ở nơi xa xôi nào đó, bà sẽ hạnh phúc như những gì mà bà đã mang đến bên tôi. Ngày nào tôi cũng nhớ và cầu nguyện cho bà luôn hạnh phúc, vui vẻ. Tôi vẫn luôn nhớ những lời dặn dò của bà, tôi hứa sẽ luôn cố gắng làm theo lời dặn của bà, không phụ niềm tin của bà đặt vào tôi.

Trong trái tim tôi trước đây, bây giờ, và mãi mãi về sau, bà sẽ luôn là bà tiên đẹp nhất, hiền nhất và đáng kính nhất trong lòng tôi. Sự yêu thương và niềm vui của bà sẽ mãi lan tỏa xung quanh làm rạng ngời, tỏa sáng tâm hồn tôi.

Mời bạn tham khảo 🌠 Tả Bà Ngoại Của Em 🌠 15 Bài Văn Tả Hay Nhất Điểm 10

Kể Về Bà Nội – Mẫu 7

Bài văn kể về bà nội sẽ mang đến cho độc giả những cảm xúc hoài niệm và hồi ức sâu lắng về hình ảnh người bà trong lòng mình.

Nếu có ai hỏi tôi rằng một trong những người mà tôi yêu thương nhất là ai thì tôi sẽ trả lời rằng đó là bà nội.

Bà tôi là người nhân hậu và hiền từ nhưng gần như suốt cuộc đời của bà chỉ là những khó khăn và bệnh tật. Tôi thương bà lắm! Tôi thương cái mái tóc xoăn xoăn điểm bạc của bà, thương cái dáng đi chầm chậm mà khập khiễng của bà. Bảy mươi tuổi mà tôi trông bà có vẻ già hơn so với người cùng tuổi. Tôi có được nghe bố kể rất nhiều về bà – một con người chăm chỉ và chất phác. Bà đã tần tảo nuôi hai người con trai khôn lớn trong khi ông tôi đi bộ đội. Đến khi bố tôi có con thì bà lại vất vả trông cháu nhưng bố tôi nói bà lại thấy đó chính là niềm vui của bà.

Khi chưa ngã bệnh, bà tôi còn đi làm lao công cho một cơ quan nhỏ để mong sao kiếm được chút tiền giúp đỡ phần nào cho gia đình tôi khi khó khăn. Bà còn hay mua quà cho anh em tôi, những món quà dù là nhỏ nhưng đầy ý nghĩa như cái đồng hồ báo thức để cho tôi đi học hay những gói kẹo, gói bánh… Từ việc ấy cũng đã đủ để tôi hiểu bà yêu thương anh em chúng tôi đến chừng nào!

Tôi còn biết có lúc đi ra chợ bà nhìn thấy một người ăn xin nghèo khổ thì không bao giờ bà quay lưng lơ đi mà bà sẵn sàng rút ra một tờ tiền trong ví của mình, gấp gọn làm đôi rồi bỏ vào nón của người ăn xin đó. Tôi thật cảm phục trước tấm lòng yêu thương vô hạn và trái tim rộng mở của bà luôn rộng mở đối với bất kỳ ai!

Bà tôi còn là một người rất yêu thiên nhiên nữa. Trong khoảng hiên nhỏ trước nhà bà lúc nào cũng chật đầy những chậu hoa nhài toả hương thơm ngát, những cây ớt nhỏ chi chít những quả xanh, vàng … Bởi vì bà tôi từng bảo: “Thiên nhiên giúp tâm hồn ta trong sáng hơn, giúp tinh thần ta thoải mái hơn.”

Lần nào về thăm bà tôi cũng ngả đầu vào vai bà và tâm sự mọi chuyện của mình. Có lúc tôi ôm bà khóc thút thít rồi bà cũng xoa đầu tôi an ủi. Những khi ấy tôi bỗng cảm thấy bà như đang truyền một hơi ấm tinh thần cho tôi, giúp tôi có thêm nghị lực để vượt qua chuyện buồn. Nhưng rồi một tin sét đánh đã đến với gia đình chúng tôi. Trời ơi! Bà tôi bị ung thư giai đoạn cuối và sẽ không chữa khỏi được. Sao mà ông trời lại bất công với bà đến thế ạ!

Mỗi lần tôi đến chơi, tôi đều thấy bà cười nhưng trong lòng tôi luôn lo lắng rằng ẩn sau nụ cười đó là nỗi đau về thể xác đang dằn vặt bà tôi. Bà vẫn lạc quan và yêu đời quá! Bà chỉ đang cố gắng tỏ ra vui vẻ cho tôi đỡ buồn. Tôi biết cơn đau đó đã hành hạ bà tôi suốt hàng tháng trời. Bà ơi! Mỗi khi nhìn thấy bà lên cơn đau quằn quại cháu chỉ còn biết chạy lại mà xoa bóp cho bà và chỉ biết oà khóc như một bé lên ba. Giá mà khi đó cháu có thể làm gì hơn những việc ấy để cho bà đỡ đau để cho bà đỡ khổ bà ạ!

Và đến ngày giáng sinh cách đây hai năm, bà tôi đã vĩnh viễn ra đi, đi về một nơi rất xa mà không bao giờ quay trở lại. Đây là lần đầu tiên cháu biết đến sự mất mát. Sự mất mát làm thành khoảng trống trong con tim cháu. Sự mất mát mới to lớn làm sao khi cháu phải cách xa một người mà cháu yêu thương nhất. Bà nội ơi! Sao bà lại bỏ cháu mà đi vậy bà?

Bây giờ, mỗi khi nhớ đến bà, cổ họng cháu lại thấy tắc nghẹn và mắt cháu lại cay xè bà ạ! Bà đã cho cháu bài học thật quý giá: Ta hãy trân trọng từng phút giây dù là nhỏ nhất khi ở cạnh ngườI mà minh yêu thương.

Cháu muốn nói hàng ngàn lần rằng: Cháu yêu bà! Hình ảnh bà sẽ mãi mãi nằm trong tim cháu.

Đừng bỏ qua 🔥 Kể Lại Giấc Mơ Gặp Lại Bà 🔥 15 Bài Văn Ngắn Hay Nhất

Kể Về Bà Của Em Lớp 2 – Mẫu 8

Tham khảo bài văn ngắn kể về bà của em lớp 2 giúp các em học sinh nắm được phương pháp viết văn cơ bản và cách diễn đạt mạch lạc.

Bà em tuy không sống chung với gia đình em nhưng bà là người mà em tôn trọng và yêu quý nhất.

Bà em năm nay đã gần 80 tuổi, mái tóc dày và bạc phơ. Bà bước đi từng bước chậm chạp và phải chống gậy. Gương mặt của bà em rất hiền hậu, những nếp nhăn xô đẩy nhau trên mặt bà cũng không làm mất đi vẻ phúc hậu của bà. Đôi mắt bà tuy đã mờ đi rất nhiều nhưng còn rất trong. Mỗi lần bà xem tivi đều phải mang kính vì mắt bà nhìn không được rõ nữa.

Em mong bà sẽ mãi luôn khỏe mạnh, sống thật lâu!

Tìm hiểu hướng dẫn 🔥 Kiếm Thẻ Cào Miễn Phí 🔥 Kiếm Tiền Online Kiếm Thẻ Cào

Kể Về Bà Ngoại Lớp 2 – Mẫu 9

Bài văn mẫu kể về bà ngoại lớp 2 sẽ giúp các em học sinh trau dồi thêm vốn từ và cách sử dụng từ ngữ linh hoạt.

Trong gia đình em, người mà em yêu quý và kính trọng nhất chính là bà ngoại của em.

Bà ngoại em năm nay đã bước sang tuổi sáu mươi mốt, tuy tuổi bà đã cao nhưng sức khỏe của bà rất dẻo dai và trí nhớ minh mẫn. Bà có mái tóc đen, dày mới chỉ lấm tấm vài sợi bạc, bà có nước da hồng hào, chỉ có những nếp nhăn trên khuôn mặt bà là ngày càng nhiều. Bà ngoại em có một vườn rau nhỏ trước cửa, hằng ngày bà vẫn thường làm việc như rẫy cỏ, tưới cây và vun xới, đối với bà lao động là niềm vui và là cách để bà cải thiện sức khỏe của mình.

Em rất yêu quý bà và lúc nào cũng mong được về thăm bà, được cùng bà tưới cây và nghe bà kể những câu chuyện cổ tích.

Giới thiệu cùng bạn 🍀 Kể Về Gia Đình Em Với Một Người Bạn Mới Quen 🍀 15 Mẫu Hay Nhất

Kể Về Bà Của Em Văn Lớp 3 – Mẫu 10

Kể về bà của em văn lớp 3 dưới đây sẽ giúp các em học sinh tham khảo thêm những ý văn hay và giàu ý nghĩa.

Trưa nay trong vườn gió mát, vừa nằm lim dim mắt em vừa sung sướng khi nghe kẽo kẹt tiếng võng bà đưa cùng lời ru à ơi và những câu chuyện cổ tích. Em có một người bà hiền hậu và yêu thương em vô bờ như thế. Bà nội của em.

Bà năm nay đã 70 tuổi. Mặc dù lưng hơi còng xuống như thể gánh theo bao mệt nhọc của năm tháng , bước đi có khó khăn hơn nhưng bà vẫn còn nhanh nhẹn lắm. Em thích nhất được mân mê mái tóc trắng như mây của bà, mái tóc có mùi thơm của bồ kết bà gội, mái tóc lúc nào cũng được vấn lên gọn gàng bằng một chiếc khăn nhung. Nụ cười của bà thật là phúc hậu. Khi cười hàm răng đen móm mém của bà mở ra, nơi khóe miệng có những nếp nhăn của tuổi tác, nhưng em lại yêu những nếp nhăn đó biết bao.

Mỗi khi em mít ướt khóc nhè, chỉ cần bà cười và vỗ về thôi là em lại vui tươi trở lại ngay. Bàn tay bà nhăn nheo và hay bị đau nhức bở bệnh khớp. Mỗi khi bà đau, em đều ở cạnh bên nắn bóp cho bà, mỗi lúc như thế bàn tay ấy lại xoa đầu, ôm em âu yếm vào lòng. Bà lúc nào cũng hiền từ, dù em có nghịch ngợm làm sai bà cũng không bao giờ mắng, thay vào đó là những lời giảng giải ân cần để em biết thế nào là đúng cùng rất nhiều câu chuyện đạo đức thú vị.

Hạnh phúc nhất là ngồi nghe bà kể chuyện cổ tích. Em cảm tưởng như những câu chuyện ấy giống chiếc giếng khơi sâu không bao giờ cạn, giống niêu cơm của chàng Thạch Sanh cứ vơi xong lại đầy. Mỗi câu chuyện đã từng ngày nuôi nấng trái tim và tâm hồn của em, ước gì bà cứ mãi khỏe mạnh, để em được nghe bà kể chuyện mãi thôi.

Em mong sao sức khỏe của bà thật dồi dào. Bà là người bạn thân, là người bà đáng kính của em. Em yêu bà lắm.

Đọc nhiều hơn 🌻 Kể Lại Một Giấc Mơ Trong Đó Em Được Gặp Lại Người Thân Đã Xa Cách Lâu Ngày 🌻 15 Bài Mẫu Hay

Kể Về Bà Của Em Lớp 3 Đạt Điểm Cao – Mẫu 11

Bài văn kể về bà của em lớp 3 đạt điểm cao sẽ mang đến cho các em học sinh những ý tưởng hay để bắt đầu bài viết của mình.

Bà em đã gần bảy mươi tuổi. Dáng bà cao và tóc vẫn còn đen lắm. Bà luôn quan tâm đến em từ bữa ăn đến giấc ngủ. Sáng nào bà cũng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho em, hôm thì cơm rang, hôm lại xôi hoặc bánh mì. Buổi trưa, bà lại nấu ăn chờ em đi học về.

Bà ngoại em là người rất nghiêm khắc. Bà luôn nhắc em phải đi học và ăn ngủ đúng giờ, giờ nào làm việc ấy. Có những lúc em đi xin bà đi chơi nhưng về muộn, bà nhắc nhở em và yêu cầu em viết bản kiểm điểm sau đó đọc cho bà nghe. Bà không bao giờ mắng hay nói nặng lời với em, bà bảo em là con gái nên chỉ cần bà nói nhẹ là phải biết nghe lời. Có những lúc em được điểm kém, bà giận lắm, bà bảo em phải luôn cố gắng học để bố mẹ ở xa yên tâm làm việc. Cuộc sống tuy thiếu thốn tình cảm của bố mẹ, nhưng bù lại em lại nhận được tình yêu thương chăm sóc của bà ngoại, điều đó làm cho em cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Những buổi chiều cuối tuần, được nghỉ học, em lại giúp bà công việc gia đình như dọn dẹp nhà cửa, rửa bát và nhổ tóc sâu cho bà. Buổi tối hai bà cháu cùng xem phim, và bà lại kể cho em nghe về lịch sử và có rất nhiều những kỉ niệm trong quá khứ của bà. Bà là người dạy em tất cả mọi điều trong cuộc sống từ nết ăn, nết ở sao cho vừa lòng mọi người.

Chính vì điều này nên dù ở trên trường hay ở nhà, em vẫn luôn được mọi người khen là con ngoan, trò giỏi. Mỗi lần đi họp phụ huynh cho em, bà vui lắm, vì thành tích học tập của em luôn đứng nhất, nhì lớp. Khi về tới nhà, bà thường gọi điện báo tin cho bố mẹ em biết về kết quả học tập của em, và bố mẹ lại khen ngợi em.

Em luôn trân trọng và biết ơn bà ngoại của em, bởi bà là người đã vất vả nuôi dạy em nên người. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà và bố mẹ luôn cảm thấy hài lòng và tự hào về em.

SCR.VN tặng bạn 💧 Nhận Thẻ Cào 50k Miễn Phí 💧 Kiếm Thẻ Cào Free

Kể Về Bà Của Em Lớp 4 – Mẫu 12

Để làm bài văn kể về bà của em lớp 4, các em học sinh cần nắm vững bố cục và phương pháp viết thể loại văn tự sự. Tham khảo bài văn mẫu dưới đây:

Bố mẹ tôi công tác xa quê, công việc khiến bố mẹ tôi phải thường xuyên thay đổi chỗ ở. Vì thế, năm tôi lên ba tuổi, bố mẹ cho tôi về ở với bà nội.

Năm đó, bà tôi đã gần bảy mươi tuổi. Bà tôi lưng hơi còng, nên trông bà rất già. Tôi ở cùng với anh trai và bà nội. Buổi sáng, bà đưa anh trai tôi đến trường rồi lại đưa tôi đến trường Mẫu giáo. Buổi trưa, bà đi đón cả hai anh em. Còn buổi chiều bà cho chúng tôi tha hồ chơi đùa với những đứa trẻ cùng xóm.

Bà tôi có khuôn mặt rất hiền từ và một cặp mắt rất nhanh nhẹn. Bà thuộc nhiều ca dao, tục ngữ, câu đố, hò vè, nhất là truyện Nôm. Bà thuộc từ câu đầu đến câu cuối của cuốn “Truyện Kiều”. Bà đọc Kiều không sai một câu nào, tôi mượn được của cô giáo dạy Văn tôi hồi lớp 9 cuốn Truyện Kiều để xác minh điều này. Bà còn kể chuyện Hoàng Trừu, truyện Phạm Công – Cúc Hoa, Phạm Tải – Ngọc Hoa… Kho tàng truyện cổ tích của thì vô cùng phong phú. Đêm nào tôi cũng được nghe bà kể chuyện. Và mỗi đêm là một câu chuyện mới.

Khi kể chuyện bà thường hỏi ý kiến của tôi về các nhân vật rồi bà giảng giải, theo cách của bà, nhiều khi khác với sự giảng giải của cô giáo, về các câu chuyện. Tôi rất thích thú phần bình luận của bà. Hằng đêm, một bàn tay bà phe phẩy chiếc quạt làm bằng lá cọ (bà không thích quạt điện vì nó làm bà thấy mệt), một tay bà lùa xuống dưới mớ tóc cháy nắng của tôi gãi nhẹ. Đó là cảm giác mà tôi thích nhất. Giọng kể chuyện rủ rỉ của bà bên tai đưa tôi vào những giấc ngủ êm đềm với bao nhiêu điều tốt đẹp.

Bình thường, bà tôi rất khoẻ mạnh, bà chăm sóc cả hai anh em tôi rất chu đáo, khiến chúng tôi luôn cảm thấy đầy đủ, không bị thiệt thòi khi bố mẹ vắng nhà thường xuyên. Nhưng những lúc trái nắng trở trời, bà rất hay bị đau lưng. Bà thường bảo tôi lấy rượu ngâm gừng rồi bóp cho bà. Những lúc đó tôi thấy thương bà vô cùng. Bố tôi bảo, bà đau lưng vì lúc trẻ phải gánh nhiều lúa và làm nhiều việc nặng. Bà tôi còn biết cả chữ Hán, bố tôi bảo đó là do cụ tôi dạy bà học chữ.

Tôi rất yêu bà và luôn tự hào về bà nội của mình. Sống bên bà tôi luôn cảm thấy rất bình yên. Bà đã cho tôi một tuổi thơ thật diệu kỳ. Tôi rất yêu môn Văn và thích học Văn. Bố tôi bảo, đó là vì tôi được hưởng một chút ít dòng máu của cụ truyền lại cho bà và bà truyền lại cho tôi.

Có thể bạn sẽ thích 🌼 Kể Về Một Chuyến Về Quê Hay Nhất 🌼 15 Bài Văn Điểm 10

Kể Về Bà Của Em Lớp 5 – Mẫu 13

Những kỷ niệm về bà sẽ luôn sống mãi trong tâm trí của chúng ta. Bài văn kể về bà của em lớp 5 dưới đây sẽ mang đến cho các em học sinh những ý văn hay để tham khảo và hoàn thành tốt bài viết của mình.

Trong gia đình, người tôi yêu mến và kính trọng nhất chính là bà nội tôi.

Năm nay, bà đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng bà còn rất khoẻ. Da bà đã nhăn nheo và ngăm đen. Tôi vẫn đùa, đấy là chứng tích của thời gian. Khác với những người bà cùng tuổi, bà tôi vẫn có được mái tóc đen, dài, lúc nào cũng được búi gọn sau gáy. Vầng trán cao, đôi mắt đã sụp mí đã có phần mờ đục.

Đặc biệt nụ cười với hàm răng nhuộm đen làm bà thêm phần phúc hậu. Đôi bàn tay xương xương với những vết chai sần vì một đời làm lụng vất vả. Bà ăn mặc rất giản dị, nhiều khi chỉ là những bộ đồ đã cũ sờn bà lại vá lại để mặc tiếp. Mỗi khi mẹ tôi biếu tiền để mua quần áo, bà thường lắc đầu và bảo: “Mẹ già rồi, không cần nhiều quần áo, con để tiền đó lo cho bọn trẻ”.

Bà nội tôi rất thích chăm sóc cây xanh trong sân và vườn nhà. Sáng sáng, bà thường tự tay tưới tắm và bắt sâu cho cây. Một lần, em Phương Anh, em họ tôi hỏi bà: “Bà ơi, tại sao bà quý những cái cây này thế. Có khi nào bà yêu chúng hơn bọn cháu không?”. Bà nhìn chúng tôi, bảo: “Sao thế được, tất nhiên là bà phải yêu các cháu bà hơn rồi. Những cái cây này chỉ là thú vui của bà thôi. Đây là những cái cây ông để lạitrước khi mất. Bà đang thay ông chăm sóc chúng đấy”.

Bà rất yêu chúng tôi. Hồi tôi còn bé, bà đã thay mẹ, chăm bẵm tôi từng li từng tí. Hằng đêm, bà đưa tôi vào giấc ngủ bằng những câu hát ru không hay nhưng lại rất công hiệu. Mỗi lần tôi ốm, bà xuống chăm nom tôi để mẹ đi làm. Bà ngồi bên giường, dỗ dành, đút cho tôi từng thìa cháo nhỏ. Suốt những năm tuổi thơ, tôi đã lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà. Sau này, khi không còn ở bên tôi thường xuyên nữa nhưng cứ mỗi lần xuống nhà tôi chơi, bà lại mang rất nhiều quà quê lên cho tôi và hàng xóm láng giềng. Ai cũng yêu quý và kính trọng bà.

Bà em còn rất nhân hậu nữa. Có lần, nhìn thấy một em bé ăn xin mặt mũi lấm lem, bà vội bước lại cho bé tiền và bảo bé đi mua gì ăn cho đỡ đói. Đợi em đi khỏi, bà nói với tôi: “Cháu đã nhìn thấy em đó chưa? Bà đoán chắc em bé đó chỉ tầm tuổi cháu thôi, thế mà đã phải ra đường ăn xin. Thật tội nghiệp. Nếu từ nay về sau, cháu gặp ai cơ nhỡ, khó khăn, cháu nhớ giúp người ta. Họ cũng là người như chúng ta, chẳng qua cuộc sống của họ không được may mắn, cháu không bao giờ được kì thị, chế giễu người ta nhé”.

Vì rất yêu quý bà nên tôi rất thích được về quê. Tôi chỉ mong luôn được gặp bà, được nghe những câu chuyện cổ tích của bà, được nằm trong lòng bà, thiu thiu ngủ qua tiếng ru à ơi của bà.

Tối rất yêu bà, tôi mong sẽ không bao giờ phải rời xa bà nội kính yêu của mình.

Đọc nhiều hơn với 🔥 Kể Về Ông Của Em Hay Nhất 🔥 15 Bài Văn Mẫu Điểm 10

Kể Về Bà Của Em Lớp 6 – Mẫu 14

Tham khảo bài văn kể về bà của em lớp 6 với những chi tiết tự sự kết hợp với các yếu tố miêu tả và biểu cảm khéo léo, để lại nhiều ấn tượng trong lòng người đọc.

Trong gia đình, ngoài ba mẹ, bà là người em yêu quý nhất. Tình yêu thương của bà luôn dành hết cho con, cho cháu nhưng bà luôn yêu quý em hơn cả- đứa cháu gái bé bỏng của bà.

Bà em năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Dáng người bà nhỏ nhắn, bà không còn đi lại nhanh nhẹn như ngày xưa, mà bây giờ cây gậy luôn dìu bà bước từng bước chậm rãi, vững vàng. Lưng bà hơi còng có lẽ bởi gánh nặng mưu sinh suốt cả đời người đã đè nặng lên dáng hình bà. Đôi mắt bà không còn tinh tườm như trước nữa nhưng ánh nhìn của bà vẫn hiền từ, trìu mến như ngày nào.

Gương mặt bà xuất hiện những chấm đồi mồi, nếp nhăn qua ngày tháng. Em không biết rằng đôi khi mải chơi, không nghe lời bà khiến bà phiền lòng, em đã thêm một nếp nhăn trên gương mặt phúc hậu ấy khi để bà lo âu, suy nghĩ về mình. Em yêu nhất mái tóc bạc trắng như cước của bà. Sao lúc nào áng tóc ấy của mượt mà, gọn gàng và thoang thoảng hương thơm dìu dịu của hoa bưởi, trái bồ kết. Giọng nói của bà trầm ấm, bà thường nói chuyện từ từ và nhã nhặn khiến người đối thoại cảm thấy thoải mái.

Đôi lúc em hờn dỗi, bà nhẹ nhàng dỗ dành em; Lúc em làm sai điều gì, giọng nói của bà nghiêm nghị hơn mà nó khó giấu nổi nét buồn hiện trên ánh nhìn của bà. Bà em vẫn giữ phong tục ăn trầu, bà nói rằng làm như vậy răng sẽ chắc hơn. Không chỉ thế, mỗi sớm bà thường dậy trước cả nhà một chút để pha trà. Điều đó dường như trở thành nếp sống của bà.

Với gia đình,bà luôn cố gắng vun vén cho cuộc sống của con cháu. Bà thường giúp bố mẹ em một số công việc nhà và để em có thêm thời gian học hành. Bà em thường ngăn nắp trong bộ quần áo nâu bình dị,chân chất. Đức tính cần cù, chịu thương,chịu khó khiến bà mặc dù lớn tuổi, bà vẫn dành thời gian cuốc xới, chăm chút cho mảnh vườn nhà. Bởi ba mẹ em thường đi làm xa nên bà luôn bên em. Bà tỉ mỉ và cẩn thận chỉnh sửa những lời nói, tác phong của em một cách tế nhị, nó giúp em trưởng thành hơn từ những lời bà nhắc nhở.

Mỗi tối trước khi đi ngủ, em đều háo hức đợi chờ bà kể chuyện. Bà em là một kho tàng kiến thức về truyện cổ tích hay ca dao, với giọng nói thân thương như có sức mạnh kì diệu bà đưa em đến với thế giới thần kì. Khi nằm bên bà, bàn tay gầy gầy, xương xương của bà thường vuốt ve làn tóc mỏng của em. Những trưa hè oi ả, bà lặng yên phe phẩy chiếc quạt nan để em yên giấc ngủ. Em lớn khôn mới hiểu được tình yêu thương nhiều khi được thể hiện một cách bình dị như thế.

Với họ hàng làng xóm, bà luôn niềm nở chân thành tiếp đón và trong xã giao, bà luôn được mọi người tôn trọng. Em chưa thấy bà gây xích mích với ai bao giờ, bà nói rằng làm như vậy mình sẽ sống thanh thản hơn. Tính khí ương bướng của em không còn nữa bởi những lời bảo ban và cách sống của bà làm gương cho em noi theo.

Em luôn yêu mến và kính vọng bà. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt và vâng lời bà để bà được vui lòng và tự hào về em.

Đừng bỏ lỡ cơ hội 🍀 Nhận Thẻ Cào 100k Miễn Phí 🍀 Card Viettel Mobifone

Kể Về Bà Của Em Lớp 7 – Mẫu 15

Đón đọc bài văn kể về bà của em lớp 7 giúp các em học sinh có thêm ý tưởng để thực hiện bài viết của mình.

Kí ức tuổi thơ mỗi người có thể là hình ảnh dịu dàng của bàn tay mẹ, là mỗi lần áp lưng ba khi đến trường, là khi ngồi nghe ông kể chuyện kháng chiến, chuyện ngày xưa. Còn tuổi thơ của tôi phong phú hơn nhiều: tôi có bàn tay bà, có câu chuyện của bà, có tình yêu thương và có cả bóng dáng bà tôi. Ngoại đã trở thành tuổi thơ của tôi rồi!

Ai mà chẳng có bà, bạn có thể tự hào về bà bạn, nhưng tôi vẫn luôn tin chắc rằng trên đời này không có ai có đẹp hơn bà tôi được. Tôi chắc rằng như thế đấy!

Giống như bao người bà khác, 76 tuổi, ở cái tuổi này, tóc bà đã bạc nhiều rồi. Khó khăn lắm tôi mới tìm được mấy sợi tóc đen cho bà. Tôi vui lắm, tôi khoe bà nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ không nhổ rồi. Bà tôi dáng người nhỏ con, chiếc lưng kia đã còng xuống nhiều vì những cái cuộc đời vẫn gọi là “một nắng hai sương” và những cái bà gọi là “tình yêu thương” dành cho chúng tôi. Bà tôi thích mặc những chiếc áo màu tím chấm bi hay những chiếc màu xanh, xanh như bầu trời ấy!

Tôi không biết cái người ta bảo là “phúc hậu” trên mặt bà là gì. Tôi chỉ thấy rằng khi bà cười trông bà rất hiền. Dù khi ấy, những nếp nhăn trên mặt bà xô lại với nhau, vết chân chim ở vệt mắt kia lại hằn sâu thêm. Nhưng tôi lại thích những nếp nhăn và vết chân chim ấy. Vì có nó, bà mới đúng là bà tôi. Bà tôi có con mắt rất đẹp. Nếu “con mắt là cửa sổ của tâm hồn” thì hẳn tâm hồn bà tôi là đẹp nhất trên đời rồi. Đôi mắt đen láy, hơi nheo lại nhưng mỗi khi nhìn vào đó là tôi lại cảm thấy rất bình yên và hạnh phúc đến lạ thường.

Nhưng tôi vẫn yêu nhất là đôi bàn tay của bà. Những lớp da đã già, nhão dần ra và bọc lấy những mảnh xương yếu ớt của cơ thể. Nhưng đôi tay ấy lại có vẻ rất khỏe mạnh. Chính đôi tay ấy đã gánh bao nhiêu gánh hàng ra chợ và trở về. Đôi tay bê những đồ to lớn. Đôi tay nhóm củi và thổi bếp. Đôi tay ấy đã gây dựng lên cả căn nhà này và nuôi mẹ tôi, các dì tôi ăn học, và giờ là tôi.

Nhưng cũng có lúc đôi tay ấy lại rất ấm áp và nhẹ nhàng. Mỗi lúc bà ôm tôi vào lòng, bà vỗ về khi tôi khóc và cả bàn tay vuốt ve cho tôi ngủ những trưa hè oi nóng, những đêm đông lạnh lẽo. Tay bà là chiếc gậy thần kì, là lửa, là nước hay gì mà có sức mạnh vạn năng thế?

Bà tôi rất thông minh. Bà không được học hành nhiều nhưng không có câu ca dao tục ngữ nào mà bà không biết, không một câu chuyện cổ tích ngụ ngôn nào mà bà chưa từng được nghe kể, cũng không một loài cây nào có thể làm khó ngoại. Còn gì hạnh phúc hơn với một đứa trẻ khi được nằm trong lòng bà, tranh với những đứa khác để trả lời, để đoán diễn biến tiếp theo của câu chuyện mà bà đang kể.

Bà chưa bao giờ khiến tôi phải buồn, và cả người khác cũng vậy. Bà khiến mọi người luôn phải kính nể, và nói những điều giúp cho mọi người vui vẻ chấp nhận. Thỉnh thoảng, bà nói nhiều một chút. Nhưng không bao giờ những lời đó là thừa cả. Bà luôn suy nghĩ trước khi nói và luôn làm trong âm thầm.

Những người tốt bụng thì sẽ được sống thật lâu để giúp mọi người hạnh phúc phải không nhỉ? Bà tôi cũng sẽ như thế. Ngày xưa, bây giờ và cả mai sau nữa, vẫn sẽ là bà, vẫn mãi là bà trong kí ức tôi, trong cuộc đời tôi.

Đọc nhiều hơn dành cho bạn ☀️ Kể Về Mẹ Của Em ☀️ Kể Lại Một Kỉ Niệm Sâu Sắc Về Mẹ

Kể Về Bà Của Em Lớp 9 – Mẫu 16

Bài văn kể về bà của em lớp 9 sẽ giúp các em học sinh nắm vững phương pháp làm bài và cách xây dựng những tình tiết giàu ý nghĩa biểu đạt.

Hạnh phúc nhất của con người là được sống trong bầu khí quyển yêu thương. Ở đó có tình yêu, sự hi sinh của mẹ cha; có thầy cô luôn tận tình dạy bảo, có sự mến yêu của bạn bè… Và thế giới tình yêu của con còn có cả bà.

Cùng với sự trưởng thành của con là dấu ấn thời gian đọng lại trên bà. Nội con đã chớm tuổi bảy mươi, không còn xuân sắc, chẳng thể xinh đẹp, năng động như nàng thiếu nữ đôi mươi. Trải qua gần bảy mươi mùa xuân, thời gian nhuộm màu mái tóc bà trở thành cái màu hoa râm trắng đen pha trộn. Mái tóc ấy luôn được bà búi gọn sau gáy.

Bà con có khuôn mặt phúc hậu đã điểm những vết chân chim. Nếp nhăn mỗi ngày lại càng hiện rõ, phải chăng đó là những vất vả, lam lũ nhọc nhằn khi xưa còn in dấu lại. Đôi mắt bà tuy không còn tinh tường, long lanh nhưng luôn ăm ắp tình yêu thương. Cả nụ cười nữa, một nụ cười hiền từ, đôn hậu của bà như truyền cho con động lực, niềm tin.

Con yêu đôi mắt bà, nụ cười bà và cả cả đôi bàn tay chai sạn này nữa. Nó nhăn nheo, gầy gầy xương xương với những đường gân xanh nổi lên chi chít nhưng lại ấm áp lạ kì. Đôi bàn tay ấy đã ẵm con từ thưở lọt lòng, chăm con từng miếng ăn, cái mặc, dìu dắt con những bước đi đầu. Tuổi thơ con nằm cả ở đó, và cho đến bây giờ và mãi mãi về sau con vẫn luôn mong muốn được trở về nằm gọn trong vòng tay bà, tìm về nơi bình yên trong tâm hồn.

Nội em mang phong cách của người phụ nữ truyền thống với công dung ngôn hạnh đủ đầy. Bà thích các nét đẹp cổ truyền, thích áo dài, thích các làn điệu dân ca… Bà con mặc áo dài rất đẹp, vừa giản dị, thanh lịch, lại toát ra vẻ trang nghiêm. Tuy đã có tuổi nhưng bà không hề già, không chỉ ngoại hình mà cả sinh hoạt, lẫn suy nghĩ còn rất trẻ. Tuổi này, bà có thể an nhàn hưởng thụ nhưng bà vẫn luôn chân luôn tay với những việc không tên. Con nhớ rất rõ lời bà “Lao động chính là cảm giác còn đang sống. Bà muốn có những năm tháng cuối đời thật ý nghĩa”.

Giống như một phép màu, một sự ưu ái đặc biệt khi chúng ta có bà. Bà là người hiền hậu và bao dung hơn hết. Sau những năm tháng hi sinh vì con, bà lại dành dụm cho cháu. Có bao giờ bà nghĩ cho mình, có món gì ngon, có vật gì lại bà đều để lại chờ con cháu về. Bà có một khu vườn rộng, hàng ngày chăm chút cẩn thận với bưởi, nhãn, na… làm thức quà quê cho con cháu. Bà vẫn vậy, tiết kiệm với bản thân nhưng lại tiếc thứ gì cho cháu.

Con đặc biệt thích nghe bà kể chuyện. Giọng bà trầm bổng, ấm áp vỗ về trái tim con. Mỗi câu chuyện của bà còn là còn là bài học đạo đức, là hành trang con bước vào đời. Bà kể năm tháng đói khổ khi xưa là tiếp thêm cho con nghị lực phấn đấu, những câu chuyện cổ tích, lời ca dao ngọt ngào bồi đắp cho con tình yêu thương, là bài học về lẽ phải, gợi cho con lòng biết ơn, đạo lí “uống nước nhớ nguồn”… Trở về bên bà, con có thể san sẻ cõi lòng, được an ủi động viên, nhận những lời khuyên quý báu nhất. Bà không chỉ là bà, mà còn là thầy, là bạn của con nữa.

Không chỉ mẫu mực với con cái, bà còn sống chan hòa, cởi mở và tốt bụng với hàng xóm xung quanh. Ở làng ai cũng yêu mến, và kính trọng bà. Con yêu bà, yêu những năm tháng tuổi thơ có bà bồi đắp, yêu tháng ngày hiện tại có bà ở bên. Và con cũng rất sợ giọt nước mắt của bà, sợ một ngày bà không còn kể chuyện con nghe, sợ một ngày không ai khuyên bảo, dỗ dành con nữa. Con luôn mong bà mạnh khỏe, vui vẻ trong cuộc sống để bà mãi bên con.

Bà, là người cô cùng quan trọng với mỗi chúng ta. Những ai may mắn còn bà, xin hãy trân trọng điều ấy; quan tâm chăm sóc tới bà nhiều hơn, ở bên bà nhiều hơn,… để một mai không hối hận.

Mời bạn đón đọc 🌜 Kể Về Bố Của Em 🌜 15 Bài Văn Mẫu Hay Nhất Điểm 10

Kể Về Bà Của Em Lớp 10 – Mẫu 17

Bài văn kể về bà của em lớp 10 sẽ là những dòng viết đầy cảm xúc và những cảm nhận sâu sắc dành cho người bà luôn bao dung và tảo tần hy sinh vì con cháu.

Mỗi chúng ta, ai sinh ra cũng được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình. Mẹ cha trao cho ta hình hài và nuôi dưỡng ta khôn lớn. Nhưng trong hành trình khôn lớn ấy, không chỉ mẹ cha, có những người khác cũng nuôi dưỡng tâm hồn ta trở nên tốt đẹp. Với em, người đó là bà nội.

Bà nội là người vô cùng quan trọng trong tuổi thơ của em. Bà em năm nay đã bước sang tuổi bảy mươi, dáng người bà nhỏ nhắn, gầy gầy nhưng vẫn còn nhanh nhẹn và minh mẫn lắm. Mái tóc bà bạc trắng như cước, lúc nào cũng được vấn gọn gàng trong chiếc khăn màu nâu. Khuôn mặt bị thời gian lấy đi tuổi trẻ, những nếp nhăn đã không còn thẳng hàng, đôi mắt nheo nheo lại dưới hàng lông mày và miệng bà đã móm mém. Tuy vậy, nụ cười hiền hòa và ánh mắt của bà khiến em cảm thấy giống như những bà Tiên trong câu chuyện cổ tích của bà.

Bố mẹ em bận bịu làm ăn, ông nội đã qua đời từ khi bố em còn bé xíu, bà nội là người chăm sóc và nuôi nấng em suốt từ ngày em cất tiếng khóc chào đời đến tận bây giờ. Ông nội qua đời sớm để lại bố em và hai bác trai, một tay bà vất vả làm lụng chăm lo, nuôi lớn các con rồi dựng vợ, xây nhà. Vậy mà khi con cái tỏ ý đón bà về phục dưỡng, bà xua tay phản đối. Khi các cháu sinh ra lại lật đật chạy đi chạy lại giữa các nhà, chăm chút cho từng đứa.

Bà đua võng ru em những ngày còn chưa biết bò, biết lẫy. Mẹ từng bảo với em, khi em bi bô tập nói, tiếng đầu tiên em gọi là “Bà”. Trong các cháu, em là đứa nhỏ tuổi nhất và do một tay bà chăm bẵm từ nhỏ đến lớn, em thường hay quấn quýt bên bà nên bà rất yêu thương và chiều chuộng.

Bà một mình sống trong ngôi nhà nhỏ cạnh nhà em. Ngày trước bố và các bác cứ khuyên ngăn bà về ở chung để con cháu được chăm sóc bà, bà đỡ vất vả. Em nhớ khi ấy bà chỉ bảo rằng: “Tao đi với chúng mày, thì bố chúng mày ở một mình à. Mẹ ở ngay đây thôi, có chuyện, chúng mày vẫn chăm nom được, chẳng vấn đề gì cả.” Từ đó, bố không nhắc lại chuyện này nữa. Mọi người sau đó thường tụ tập tại nhà bà cuối tuần và các dịp lễ, tết, bận mấy cũng không quên. Bà mừng lắm, bà thường bảo với em bà chỉ mong vậy chứ không mong gì hơn nữa.

Năm tháng qua đi, gánh nặng cuộc đời đã khiến sức khỏe bà yếu hơn nhưng bà vẫn trồng rau, nuôi gà. Khu vườn nhỏ của bà được bà tỉ mỉ chăm bón, mùa nào cũng có rau xanh, trái ngọt. Đến mùa rau trưởng thành, quả chín bà lại hái rồi đem chia cho từng nhà.

Bà chính là một phần của tuổi thơ em. Những câu chuyện cổ tích thần kỳ, những bài học ý nghĩa về lối sống, đạo đức đều được bà mang đến bên em. Bà biết nhiều món bánh, ba miền Bắc Trung Nam, thứ bánh nào ngon bà cũng biết: bánh giò, bánh gio, bánh khúc, bánh bột lọc…Trừ dịp Tết, cúng giỗ, cứ ngày nào trời đổ mưa là bà lại gọi em sang cùng bà làm bánh. Mưa ngoài trời rả rích, hai bà cháu quây quần bên nhau, tự tay làm những món bánh thơm ngon và nghe bà thủ thỉ câu chuyện ngày xưa, những câu chuyện mà bà đã gặp, đã nghe qua trong suốt bao năm tháng cuộc đời.

Bà cho em rất nhiều yêu thương và kỉ niệm đẹp, nhiều đến nỗi không thể ghi hết bằng giất bút. Những chuyện vui, chuyện buồn hàng ngày, chuyện gì em cũng kể với bà, bà lắng nghe, vỗ về và nhẹ nhàng khuyên nhủ bằng lời lẽ nhẹ nhàng, dễ hiểu. Có lần, em mắc lỗi, bố vốn nghiêm khắc nên giận dữ định dùng roi đánh em. Bà vội vàng can ngăn, quát bố không được đánh rồi khuyên bảo em, đến khi em nhận ra lỗi của mình bà mới bảo về xin lỗi bố.

Tuổi thơ của em là những năm tháng ngọt ngào, hạnh phúc trong tình yêu thương của bố mẹ và bà nội. Bà giống như bà tiên hiền hậu, biết nhiều phép thuật, phù phép cho tuổi thơ của em trọn vẹn hơn, tươi đẹp hơn.

Gửi đến bạn 🍃 Đã Có Lần Em Cùng Bố Mẹ Đi Thăm Mộ Người Thân Trong Ngày Lễ Tết 🍃 15 Bài Hay Nhất

Viết một bình luận