Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ ❤️️15 Bài Hay

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ ❤️️ 15 Bài Hay ✅ Tuyển Tập Văn Mẫu Đặc Sắc Giúp Các Em Học Sinh Tham Khảo Trau Dồi Thêm Kiến Thức.

Dàn Ý Tưởng Tượng 20 Năm Sau Về Thăm Trường Cũ

Dàn Ý Tưởng Tượng 20 Năm Sau Về Thăm Trường Cũ chi tiết được nhiều bạn đoc quan tâm sau đây.

Mở bài:

  • Địa chỉ , ngày…tháng …năm…
  • Bạn…

Thân bài:

Những lí do thăm hỏi đầu thư.

  • Lí do viết thư (tưởng tượng: VD: Soạn vỡ thấy tấm hình lớp chụp chung….)

Nội dung thư:

  • Giới thiệu tên trường? (Tưởng tượng đến trường vào thời điểm nào? Lí do đến trường)
    • Miêu tả con đường đến trường (so sánh lúc trước và bây giờ? Thay đổi như thế nào? Cảm xúc?)
    • Miêu tả các phòng lớp (Phòng vi tính? Phòng TN? Dụng cụ, thiết bị đổi khác ra sao?…). Các dãy phòng: phòng giám hiệu, phòng bộ môn, phòng đoàn đội…(So sánh )
    • Miêu tả khoảng sân trường? (so sánh xưa và nay)? Những băng ghế? gốc bàng, hàng phượng (Còn như xưa ? đã già hay đã trồng cây khác?)
    • Miêu tả những hình ảnh, sự vật gắn với kỉ niệm thời xưa? Nêu cảm xúc? Thầy cô? Bạn bè?
  • Gặp lại thầy cô? Thầy cô cũ còn không? Thầy cô mới như thế nào? (Vui vẻ?). Thầy hiệu trưởng về hưu hay đã mất?
    • Gặp lại thầy cô chủ nhiệm lớp 9A…? Cô thay đổi ra sao? Nhưng vẫn còn những nét gì? (Giọng nói? Ánh mắt? Khuôn mặt lộ vẻ xúc động?)
    • Cô trò nhắc lại kỉ niệm cách đây 20 năm:
    • Trò hỏi thăm các thầy cô cũ? Báo cho cô biết tình hình một số bạn học? Về công việc của mình?
    • Tâm trạng cô ra sao?
    • Tình cảm em như thế nào?

Kết bài:

  • Cuối thư: Thăm hỏi sức khoẻ và chúc bạn?
  • Lời chào

Đọc Thêm 🌹 Kể Về Ngày Đầu Tiên Đi Học Lớp 1 Của Em ❤️️15 Bài Hay Nhất

Hãy Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường – Bài 1

Hãy Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường là chủ đề rất quen thuộc trong chương trình văn học của các em học sinh.

Trường học từ lâu đã trở thành ngôi nhà thân thương thứ hai của mỗi con người chúng ta trong quãng thời gian đi học, cắp sách tới trường. Vì vậy, gắn bó với mái trường, yêu tha thiết mái trường khi phải rời xa sau một khoảng thời gian dài là một thứ tình cảm thường trực trong tiềm thức của mỗi con người.

Nhiều lúc tôi tự hỏi: “Liệu 20 năm nữa, về thăm trường thì khung cảnh sẽ có gì đổi khác? Cảm xúc khi ấy sẽ ra sao? Thầy cô liệu còn nhớ tới mình nữa không nhỉ?”. Câu hỏi ấy không chỉ của riêng mình tôi mà còn của rất nhiều những người học sinh khá nữa. Và rồi, một hôm đang liu thiu trước ô cửa sổ phòng làm việc, tôi đã mường tượng được khung cảnh và cảm xúc 20 năm sau trở về thăm trường cũ.

Một buổi sáng đẹp trời, tôi có dịp được trở về thăm lại ngôi trường cũ hồi cấp hai của mình. Cũng đã hơn 20 năm rồi tôi mới có cơ hội được quay lại chốn cũ để gặp những người xưa. Khung cảnh ngôi trường cũng không thay đổi đáng là bao. Vẫn là ngôi trường rộng với ba dãy nhà, mỗi dãy cao ba tầng. Hai dãy nhà: một dãy đối diện cổng trường và một dãy bên tay phải là dãy nhà dành cho học sinh, là lớp học dành cho học sinh.

Còn dãy nhà bên tay trái từ cổng trường bước vào là dãy nhà dành cho giáo viên phụ trách bộ môn, các ban hành chính và phòng họp hội đồng, phòng dành cho hiệu trưởng và phó hiệu trưởng. Từ cổng trường bước vào là sân trường. Sân trường vẫn như xưa, vẫn rất rộng và ngợp bóng cây che mát trong những ngày hè oi bức. Ngày tôi trở về trường cũng là lúc học sinh đang được nghỉ hè nên sân trường quang vắng quá.

Tôi lặng lẽ, lững thững bước từng bước trên sân trường tràn ngập ánh nắng và bóng cây mà lòng không khỏi bồi hồi xao xuyến. Tôi tiến vào tham quan lại từng gian phòng học. Lớp học vẫn vậy nhưng đã được sửa lại cho khang trang hơn, sạch sẽ hơn. Từng phòng học đã được quét lại sơn sáng bóng và được trang bị những thiết bị mới hơn, tân tiến hơn như: máy chiếu, ti vi, bảng sau 20 năm cũng đã được thay mới,… để phục vụ cho việc học của học sinh tốt hơn.

Đang mải bước dọc theo lối hàng lang phòng học sinh để đi sang dãy phòng của giáo viên trong trường thì tôi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. Đó là cô Lan – cô giáo chủ nhiệm hồi lớp 9 (cuối cấp hai) của tôi. Cô vẫn như xưa, vẫn là dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt biết cười và gương mặt hiền hậu. Chỉ có khác là mái tóc của cô đã bạc hơn xưa và mặt cũng có nhiều nếp nhăn hơn. Tôi cất tiếng nhỏ nhẹ chào cô:

Em chào cô ạ. Cô quay ra và nhìn tôi một hồi lâu, ban đầu hơi ngạc nhiên:

Con là …. Con là Linh ạ. Học trò cũ của cô đây.

Khi nhận ra tôi, cô nhìn tôi và cười thật trìu mến. Nụ cười mà hơn 20 năm nay tôi đã không được ngắm nhìn lại mà cảm nhận hơi ấm. Đang chìm trong tưởng tượng thì bỗng có tiếng gọi của chị đồng nghiệp và tôi choàng tỉnh giấc. Thì ra đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng tôi tự nhủ ở trong lòng là sẽ biến giấc mơ đó thành hiện thực. Nhất định sẽ có lần tôi trở về trường cũ thăm lại thầy cô và bạn bè thân thương của mình.

Gợi Ý 🌹 Kể Lại Những Kỉ Niệm Ngày Đầu Tiên Đi Học ❤️️15 Bài Ngắn Hay

Tưởng Tượng Sau 20 Năm Về Thăm Trường Cũ Văn Ngắn Chọn Lọc – Bài 2

Tưởng Tượng Sau 20 Năm Về Thăm Trường Cũ Văn Ngắn Chọn Lọc từ SCR.VN và chia sẻ đến những bạn đọc quan tâm dưới đay.

Đã từ lâu rồi mới trở về quê cũ, con đường ấy, bầu trời ấy, quen thuộc suốt bao những năm học hành. Kìa đây chẳng phải là con đường dẫn tới ngôi trường cấp hai mà tôi đã từng gắn bó suốt bốn năm. Tôi xuống xe, men theo hàng cây.

Lâu lắm rồi mới đi trên con đường ấy, được ngắm nhìn bầu trời xanh kí, ngắm nhìn từng cây bàng kia, rồi cả những cửa hàng trước kia hay ăn vật. Lòng tôi cứ bồn chồn rạo rực, mải nghĩ xem có gặp lại cô giáo cũ, vậy mà chẳng để ý đã thấy thấp thoáng bóng cửa trường xa xa sau những lùm cây. Cảnh trường khác xưa nhiều quá, tôi xuýt xoa vì trường được xây mới rất đẹp, khối nhà cao cao ẩn hiện sau lùm cây. Thế mà đã loáng qua hai mươi năm kể từ khi chia tay trường cũ, giờ tôi mới được trở lại đây nơi tôi đã từng có những kỉ niệm êm đẹp.

Những kỉ niệm quý giá, đẹp đẽ như thứ mà giờ đây trưởng thành, tôi vẫn vô cùng trân quý. Cổng tường trước đây chỉ nhỏ và bằng sắt cũ, nhưng nhìn này, bây giờ nó được mở ra rộng rãi, có hai cột to xây cột, và chiếc cổng mới toanh sơn màu xanh, đây là nơi tôi hay đứng đợi bố mẹ đón, còn là những buổi trưa, chốn bác bảo vệ trèo cổng nhìn ra ngoài, nghịch hết biết. Bên cạnh cổng trường, còn xây phòng bảo vệ rộng rãi, có kính che và để tiện cho các bác theo dõi.

Tôi nhớ hồi xưa, phòng không to như vậy, nhưng bác bảo vệ cũ rất quý chúng tôi, ngày ngày chúng tôi ngồi chơi với bác còn được cho kẹo, nghĩ đến những kỉ niệm ấy lại thấy vui vui. Từng ngọn gió thổi xen qua mái tóc tôi, nhẹ nhàng vuốt ve như gợi tôi nghĩ về những kỉ niệm nơi sân trường này. Có những buổi nhặt hoa phượng, lấy nhuỵ hoa để Tôi không thể kìm nổi xúc động này.

Đã từ lâu khi rời khỏi mái trường thân yêu, từng khuôn mặt thầy cô vẫn còn như in mãi trong tâm tưởng của tôi, từng tà áo dài thướt tha, nhẹ nhàng, rồi lại đến từng đoá hoa phượng khi hè về, chùm bằng lăng tím cả khoảng trời, sắc đỏ cả lá bàng già rơi rụng mùa đông. Tất cả giống như in đậm, là một kho kỉ niệm luôn cất giữ, chỉ đợi có cơ hội mà bật nắp ùa về.

Không hề dừng bước, tôi lần theo cổng trường tiến vào trong, bao nhiêu năm, trường được xây mới khang trang hơn nhiều. Nhà hiệu bộ và khu thư viện được xây lại, màu sơn tươi bóng, trước kia khi khu nhà chưa được xây, nó mang màu xanh cổ kính, đằng sau dãy nhà là mộ khu đất trống đầy lá rụng, được coi như khu căn cứ bí mật của chúng tôi, mơ mộng, hồn nhiên với những trò chơi dân gian tuổi thơ.

Tôi từng nghĩ có khi khoảng thời gian cứ dừng ở khoảng thời gian tươi đẹp, vô lo, vô nghĩ ấy nhưng rồi tất cả đều khác xưa, mọi người phải trưởng thành, làm việc và phát triển. Những kỉ niệm in đậm trong những lớp học, dọc theo những hành lang được lát gạch sạch sẽ, lớp học khang trang, được trang trí sáng tạo, độc đáo.

Tôi vào văn phòng của các thầy cô, nhìn thấy bức ảnh tập thể chụp các cựu giáo viên của trường, ôi các thầy, cô đã từng dạy dỗ tôi, cũng có thầy còn dạy, còn có thầy đã nghỉ hưu, tôi trân trọng tình cảm và những kiến thức mà thầy cô truyền đạt để sau này khi ra đời chúng tôi cần lắm và thầm cảm ơn thầy cô – người lái đò tận tuỵ.

Gợi Ý 🌹 Thẻ Cào Viettel Miễn Phí ❤️ Tặng Card Viettel Free

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Vào Một Ngày Hè Văn Mẫu Hay – Bài 3

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Vào Một Ngày Hè Văn Mẫu Hay là tài liệu tham khảo hữu ích giúp các em có thể ôn tập thật tốt trong kì thi của mình.

“ Thời gian trôi qua nhanh chỉ còn lại những kỉ niệm ” . Quá khứ vẫn mãi chỉ là quá khứ và mỗi lần nhắc đến quá khứ thường cảm thấy tiếc nuối và bao kỉ niệm ùa về trong ta. Mới đây thôi mà cũng đã 20 năm hôm nay tôi trở về thăm trường – ngôi nhà thứ hai của mình nhân dịp lễ kỉ niệm 50 năm thành lập trường.

Hôm đó là một buổi sáng đẹp trời, bầu trời trong xanh , cao vời vợi, tôi trở về trường trong cảm xúc rạo rực , phấn khởi,bồi hồi, xốn xang. Ngôi trường thấp thoáng dưới những bóng cây xanh nhưng dưới ánh nắng mặt trời thì ngôi trường càng trở nên rực rỡ hơn. Sau 20 năm xa cách thì mọi thứ đã dần thay đổi từ những dãy nhà ngói màu đỏ thì giờ đã được tu sửa thành những dãy nhà cao tầng màu vàng khang trang ,sạch đẹp.

Chiếc cổng được lát nền đá hoa sáng bóng đang dang tay chào đón mọi người . Không giống như mọi ngày , hôm nay là một ngày rất quan trọng nên mọi người đều đến từ rất sớm để chuẩn bị cho ngày lễ. Bước vào cổng trường , tôi bắt gặp bao nhiêu những cựu học sinh hôm nay cũng về thăm trường với những lẵng hoa tươi thắm để mừng cho ngày lễ trọng đại này. Không ai nói ra nhưng tôi thấy được sự thành đạt của họ và dường như họ cũng có trách nhiệm trở về trường bởi nơi đây đã vun đắp và thắp sáng cho chúng ta bao ước mơ để có được như ngày hôm nay.

Tôi cùng lớp học cũ đang lang thang dạo bước trên sân trường để ngắm từng lớp học và cảnh quan của trường thì từng đằng xa bỗng nghe thấy tiếng gọi thân mật trìu mến:” 9B ơi…”. Chúng tôi ngơ ngác nhìn xung quanh chưa biết là ai, thì bỗng cô lại gần và vỗ vai tôi. À, thì ra là cô giáo chủ nhiệm của tôi , hôm nay cô thướt trong tà áo dài màu hồng trông cô thật trẻ trung, xinh xắn. Chúng tôi xúm lại ôm trầm lấy cô và cô trò cùng hàn huyên tâm sự.

Rồi chúng tôi cùng nhau xuống dự buổi lễ thành lập trường. Nhìn lại 50 năm với bề dày lịch sử, những thành tích cao mà trường đã đạt được , chúng ta có quyền tự hào về các thế hệ, cán bộ giáo viên của nhà trường luôn có ý thức tự giác, tích cực học hỏi, là những thầy cô say chuyên môn, có trình độ tay nghề cao, giàu lòng yêu nghề, mến trẻ. Học sinh có truyền thống chăm ngoan , học giỏi,không ngừng tu dưỡng rèn luyện đạo đức, tích cực học tập đỗ đầu vào các trường cấp ba đứng đầu của Tỉnh.

Kết thúc buổi lễ, chúng tôi cùng nhau ăn liên hoan rồi lại nhớ lại buổi liên hoan chia tay cuối cấp , cùng nhau viết những dòng lưu bút đầy cảm động và cả lớp cùng nhau viết cho cô một quyển sổ nhật kí để lưu lại những kỉ niệm của cô trò trong những tháng ngày đã qua.

Cuộc vui nào cũng có ngày chia tay. Ngày trở về trường sau 20 năm xa cách giờ đây cũng đã trở thành quá khứ nhưng chúng ta luôn nghĩ rằng quá khứ sẽ luôn tươi đẹp , hãy giữ gìn nó, hãy để ngôi trường là một phần kí ức trong tâm hồn” Ngoài sân phượng rơi hồng trang kỉ niệm. Chợt nhớ về những ngày xưa đã qua. Và hôm nay chúng ta đã quay trở về…”

Tham Khảo 💧 Nhận Thẻ Cào 100k Miễn Phí ❤️ Card Viettel Mobifone

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Ngắn Gọn – Bài 4

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Ngắn Gọn thể hiện qua từng câu văn, hình ảnh miêu tả giàu cảm xúc.

Đúng là thời gian trôi qua chẳng chờ đợi ai bao giờ, mới ngày nào còn là một học sinh lớp 7 ngây ngô, bỡ ngỡ, hồn nhiên trong sáng, ấy vậy mà sau 20 năm đã trở thành một người trưởng thành tất bật với bao bộn bề của cuộc sống. Tôi tìm về mái trường xưa đúng dịp kỷ niệm 50 năm thành lập trường, bao cảm xúc ùa về như một làn gió mát thổi qua tâm hồn tôi.

Mái trường Minh Khai đã có nhiều đổi thay khác xưa so với ngôi trường cách đây 20 năm, mọi thứ được nâng cấp, sửa sang, mở rộng và kiến thiết đẹp hơn xưa rất nhiều. Đứng trước sân trường tôi nhìn cánh cổng to cao biển tên đẹp đẽ nhớ về cánh cổng bé hẹp mỗi giờ tan học chen nhau đi qua rồi chợt mỉm cười.

Chỉ còn những bóng cây xà cừ đã trở thành cây cổ thụ bao bọc ôm trọn cả sân trường, ngày trước những gốc cây chỉ chưa bằng một vòng tay mà giờ phải hai người ôm mới hết. Các dãy nhà được sơn sửa khang trang, sạch đẹp như vừa mới xây, và có thêm cả phòng thí nghiệm, phòng thực hành, trình chiếu.

Dịp kỉ niệm 50 năm thành lập trường được tổ chức rất hoành tráng, cờ hoa và bóng bay rực rỡ khắp trường, mọi học sinh đều tụ hội về như một lời tri ân với mái trường đã rèn giũa chính mình nên người. Gặp lại bạn bè tôi rất vui, ai cũng đều đã thành đạt, công việc ổn định, nhiều bạn đã lập gia đình và mang cả con đi trông rất hạnh phúc. Những thầy cô sau 20 năm gặp lại đã già đi trông thấy, đặc biệt cô giáo chủ nhiệm lớp 9 vẫn nhớ tôi, còn hỏi tình hình công việc hiện nay.

Chuyến về thăm trường xưa đã mang lại cho tôi nhiều cảm xúc, tôi như được sống lại những năm tháng học trò với những trang sách, bài thi. Thời gian có trôi đi nhưng những gì là kỉ niệm của tôi dưới mái trường này sẽ mãi mãi còn ở lại.

Gợi Ý 🌵 Nhận Thẻ Cào 50k Miễn Phí ❤️ Kiếm Thẻ Cào Free

Bài Văn Tưởng Tượng 20 Năm Sau Về Thăm Trường Cũ Đặc Sắc – Bài 5

Bài Văn Tưởng Tượng 20 Năm Sau Về Thăm Trường Cũ Đặc Sắc để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng các bạn đọc dưới đây.

Khi con người ta dần trưởng thành, đi càng xa, càng hoài niệm những quá khứ thuở thiếu thời. 20 năm rồi, 20 năm phiêu bạt, hôm nay tôi mới có dịp về thăm quê hương, thăm lại con đường nhỏ, góc phố xưa, thăm cây bàng non ngyaf nòa giờ đã xum xuê lá, và đặc biệt hơn cra là về thăm lại trường cấp 3 xưa.

Nắng vàng ươm trên dài đường lát nhựa bóng loáng, lòng tôi bồi hồi nhớ về con đường đất ngày nào trơn tuột như mỡ. Gió thổi chiều lay buông xuống những hàng cây rất thẳng, rất cao, rất xanh chứ không còn là bụi cây um tùm ngày nào. Từ a, ngôi trường cũ hiện lên vừa lạ, vừa quen. Từ xa, cổng trường hiện lên cao lớn, xanh thẫm như cánh cổng của tòa lâu đài tri thức đồ sộ. 3 dãy nhà học 4 tầng đồ sộ sơn màu vàng chanh thanh nhã, lịch sự, rực sáng trong nắng chiều cuối thu.

Kiến trúc mỗi tòa nhà đều được xây phù hợp và thuận lợi nhất cho việc học tập và giáo dục. Ngày xưa ấy, chúng tôi đxa không biết bao nhiêu lần vẽ lên ước mơ có một cái cổng trường như thế, một ngôi trường như thế. Thời gian trôi đi, bây giờ thứ gù cũng có, chỉ là không có chúng tôi nữa mà thôi.

Dạo quanh sân trường giờ được lát gạch chống trơn màu vàng màu đỏ xen kẽ nhau như họa tiết trên bàn cờ vua sặc sỡ. Những hàng cây thẳng nhau tăm tắp như những hàng ô, lọng chầu vua quan thuở trước. Thẳng phía cổng trừng là dãy nhà học bốn tầng của học sinh. Tôi bồi hồi nhớ lại dãy nhà cấp 4 mái rơm mái rạ mỗi mùa hè vừa nóng vừa ẩm thấp, mặc quần ngắn ngồi trong lớp, muỗi đốt sưng cả chân. Chính giữa tầng 1 là bục sân khấu phục vụ những buổi chào cờ hay những ngày lễ lớn.

Bục sân xây cao hơn so với sân trường, có bậc tahng bằng gỗ ở hai bên hông. Có lẽ đây là bục vinh qunag để những ngyaf lễ trọng đại, nhwungx học sinh xuất sắc lên nhận thưởng với niềm tự hòa to lớn hay là nơi diễn ra những tiết mục văn nghệ đặc sắc. Bục sân khấu đẹp thế, bao năm đi học, tôi vẫn chưa được một lần bước lên đó, bởi căn bản ngày ấy vẫn chưa có cái bục ấy, và cũng chẳng có cái bục nào cả

Tôi đi lang thang trên các tầng học sáng sủa, khanh trang, sạch sẽ. Hành lang rồi cầu thang đều được lát gạch hoa vàng như những bông hoa nắng nở dưới từng bước chân. Tôi vô thức tìm lại lớp học cũ. Lớp vẫn ở đó, vẫn vị trí cũ nhưng giờ đã khác rất nhiều. Phòng học rộng rãi, bàn ghế gỗ mới tinh, bóng loáng, bảng xanh rộng, phẳng lì được kẻ ô đẹp đẽ.

Cây phượng năm nay lại nở rồi, cánh hoa phượng lại thắm tươi. Tôi vẫn nhớ những ngày cuối, tâm trí hoc tập đã rã rời, mỗi lần như vậy đều trông ra ngoài cửa đếm hoa phương rơi, lòng thầm nghĩ, tất cả những bông hoa ở đây, bông hoa nào sẽ nở, bông hoa nào sẽ lụi tàn. Rồi bất giác trong lòng nghĩ đến một người con trai có đôi mắt rực sáng như nắng, cúi đầu khẽ cười, lòng thắt lại, đem tất cả dáng hình ấy cất theo số phượng đã rơi vào một căn hòm, đóng chặt laị, vĩnh viễn sẽ không mở ra nữa.

Tôi không biết mình đã ngồi như thế bao lâu, không nhớ rõ mình đã nghĩ những gì, chỉ biết rất lâu sau, khi mặt trời ngả bóng tôi mới đứng dậy trở về. Lần này trở lại bên kia, không biết bao giờ mới có dịp quay lại. Tạm biệt nhé mái trường dấu yêu, một nửa thanh xuân, một nửa trái tim tôi để lại ở đó. Tôi sẽ không quên, nhưng cũng chẳng nhớ nữa, để nó có thể sống mãi trong những tháng ngày đẹp nhất.

Đọc Thêm 🌵 Thẻ Cào Miễn Phí ❤️ Nhận Thẻ Cào Free Mới Nhất

Hãy Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Ấn Tượng – Bài 6

Hãy Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Ấn Tượng để lại nhiều cảm xúc khó tả khi đọc bài văn.

Lâu lắm rồi, kể từ ngày rời xa mái trường cấp hai cũng đã được hai mươi năm. Năm nay, tôi cùng các bạn nhân buổi họp lớp đã có dịp về thăm lại trường cũ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, nhờ có cuộc họp lớp mà ban cán sự lớp, trong đó có tôi phát động mà chúng tôi có dịp trở về tuổi thơ. Hai mươi năm không phải thời gian quá dài nhưng cũng không phải quá ngắn, hai mươi năm đủ để có quá nhiều thay đổi. Sáng nay, tôi cố tình đến trường sớm hơn giờ hẹn với cả lớp. Trường sao khác quá, thỉnh thoảng tôi vẫn đi làm qua trường nhưng không có dịp quan sát kĩ. Cái cổng sắt cũ kĩ ngày nào, nơi chúng tôi dừng xe mua kem dạo khi tan học về nay đã trở nên khang trang, đẹp đẽ.

Cổng chính rất to, hai bên là cổng phụ cũng đủ rộng để ô tô đi vào. Đi sâu vào sân trường, dạo quanh một vòng, tôi thấy hàng cây nhỏ năm nào nay đã to cao, tay tôi ôm không xuể. Hàng cây này do chính tay chúng tôi vun trồng và chăm sóc. Tôi ngó nhìn về phía nhà cấp bốn ngày xưa, nơi đội tuyển học sinh giỏi ôn luyện. Nhưng nhà cấp bốn không còn nữa, giờ đây nó đã trở thành khu nhà để xe cho cán bộ giáo viên trong trường.

Khu nhà hai tầng trước kia chúng tôi học cũng đã được phá đi, thay vào đó là khu nhà ba tầng với các phòng học hiện đại, được trang bị đủ các thiết bị máy tính, máy chiếu… Khu nhà đa năng được khởi công từ ngày chúng tôi vừa lên cấp ba, nay trở về trường tôi mới có dịp thấy được sự tiện nghi, đầy đủ về cơ sở vật chất ở đây. Nhà đa năng có sảnh chính để tổ chức các hoạt động của trường hoặc học thể dục. Các phòng khác gồm phòng nhạc, phòng vẽ…

Những kỉ niệm thời học sinh cấp hai ùa về trong tôi, chính tại đây, chúng tôi chơi nhảy dây, đá cầu. Hàng ghế đá cũ kĩ kia là nơi chúng tôi từng ngồi chơi, hát hò, trêu đùa cùng nhau… Có cái gì đó như nghẹn ngào, rưng rưng… Lâu lắm rồi! Tôi mới có dịp… Bỗng từ đâu có tiếng gọi: “Phương!, là Phương A, con Phương béo”. Tôi quay ra thấy lũ bạn “đểu” của tôi ngày nào. Tâm Trứng Cá, Long Cận, Huyền Đen, và… hình như là Dương Đại Hiệp nữa.

Đúng rồi, là chúng nó, nhóm “quỷ ma” của lớp A ngày ý. Chúng tôi, những học sinh giỏi nhất khối, giỏi nhất nhì tỉnh năm ấy nhưng cũng hay gây lộn, đánh nhau, nói chuyện, trốn học… nhất lớp. Chúng tôi gặp nhau, hò hét, nhảy cẫng lên, ôm lấy nhau và chửi yêu nhau. Nghe nói Long Cận giờ làm xây dựng, khu nhà mới của trường cũng là nó nhận thầu, có vẻ “oách xì dầu” lắm.

Tâm Trứng cá thì sướng nhất rồi, ra trường được phân về làm giáo viên của trường luôn, dạy luôn môn Văn nó thích. Còn Dương Đại Hiệp kia giờ kinh doanh tự do cùng gia đình. Chúng tôi nhắc lại nhiều kỉ niệm trong đó có cả lần Dương viết thư cho tôi tỏ tình năm lớp 9. Thời trẻ con ngây ngô chúng tôi đã dành những tình cảm trong sáng nhất cho nhau.

“Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỉ niệm…”. Tôi tin rằng, ngôi trường ấy, bạn bè ấy, kỉ niệm ngọt ngào ấy rồi sẽ theo chúng tôi đi suốt cuộc đời này.

Chia Sẻ 🌵 Thẻ Viettel 500k Miễn Phí ❤️ Card Viettel 500k Chưa Cào

Kể Lại Chuyến Thăm Trường Sau 20 Năm Văn Hay Chọn Lọc – Bài 7

Kể Lại Chuyến Thăm Trường Sau 20 Năm Văn Hay Chọn Lọc giúp các em hình dung về một bài văn hoàn chỉnh có bố cục như thế nào.

Dịp nghỉ lễ Quốc Khánh mùng 2 tháng 9 tập thể lớp cấp hai của tôi tổ chức buổi giao lưu gặp mặt sau 20 năm ra trường. Trong buổi gặp mặt ấy chúng tôi đã cùng nhau trở về thăm lại mái trường cấp hai ngày xưa, sau hai mươi năm quả thực ngôi trường đã khác xưa rất nhiều, nằm ngoài những dự đoán và tưởng tượng của tôi.

Trường của tôi ngày xưa không được đẹp như bây giờ, chẳng có cổng to và đẹp cũng chẳng có tường bao quây kín xung quanh như hiện nay. Khi chúng tôi đang đứng trước cổng chụp ảnh làm kỉ niệm thì bác bảo vệ lại mở cổng cho chúng tôi vào trong thăm trường. Bác nói “Lâu lắm mới về thăm trường mà chỉ đứng ở ngoài thì phí lắm”, chúng tôi cảm ơn bác biết bao vì có được vào trong tôi mới cảm nhận được hết sự đổi thay của ngôi trường.

Sân trường bê tông ngày xưa nay đã được lát gạch đỏ sạch đẹp, những bồn hoa trước ban công rực rỡ màu sắc. Chúng tôi cùng đi thăm lại lớp học xưa của mình, mọi thứ đều mới từ chiếc bảng đến bàn ghế, chẳng còn gì của 20 năm trước, chỉ còn chúng tôi ngồi lại chỗ của nhau rồi lại nói chuyện như hồi còn đi học, khoảnh khắc ấy thật quý giá biết bao.

Chúng tôi may mắn gặp được một số thầy cô lên trường gặp học sinh, những thầy cô ngày xưa dạy tôi nay đã có tuổi, người đã về hưu. Thầy cô vẫn quan tâm học sinh như ngày nào, vẫn còn nhớ tính cách của từng đứa, tình nghĩa thầy trò thật thiêng liêng sâu sắc.

Chúng tôi ra về mang theo niềm vui vì đã được sống lại với những năm tháng tuổi hồng, những cảm xúc khó quên ấy dù có thật nhiều tiền cũng không thể nào mua được.

Tham Khảo 🌿 Thẻ Viettel 200k Miễn Phí ❤️ Card Viettel 200k Chưa Cào

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Vào 1 Ngày Hè Em Về Thăm Lại Trường Cũ – Bài 8

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Vào 1 Ngày Hè Em Về Thăm Lại Trường Cũ chứa đừng những kỉ niệm khó quên trong lòng mỗi người.

Đã bao lâu rồi bạn không gặp một người bạn cùng học cấp hai của mình, đã bao lâu rồi bạn có còn nhớ tên các thầy cô giáo cấp hai từng dạy dỗ mình và đã bao lâu rồi bạn không về thăm trường xưa. Đối với tôi khoảng thời gian ấy đã gần hai mươi năm, thời gian đã cuốn tất cả chúng ta phải lớn lên, trưởng thành và lao vào cuộc sống, thế nhưng tôi đã chọn một khoảng lặng để dừng lại trở về thăm mái trường xưa nơi ghi dấu bao kỉ niệm buồn vui.

Đứng trước cổng trường, lòng tôi bồi hồi, rưng rưng và ngập ngừng như chính cảm giác ngày đầu tiên đi học. Chỉ khác rằng thời điểm này học sinh đã nghỉ hè, chẳng còn tiếng cười đùa náo nhiệt hay tiếng trống trường thân quen vang lên. Bác bảo vệ vẫn trông coi trường, tôi xin bác vào trong để tham quan trường, bác vui vẻ mở cửa và cùng tôi đi dạo trong khuôn viên trường.

Bác cảm thấy bất ngờ vì hiếm lắm mới có người sau 20 năm vẫn về thăm trường xưa như tôi, tôi cười và thở dài trả lời bác “chắc tại vì cháu là người thích hoài niệm”. Dù chẳng gặp bạn bè, thầy cô nhưng đứng dưới mái trường này tôi vẫn nhớ như in những giờ ra chơi nhảy dây đá cầu, những lần cô giáo phạt đứng lên rồi kiểm tra bài cũ đầy lo lắng. Trường của tôi sau 20 năm hiện nay đã là trường chuẩn quốc gia, rất hiện đại và đẹp đẽ, khang trang, chất lượng dạy và học chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều.

Tôi ước mình có thể quay ngược thời gian ngay lúc này, để giờ này sẽ không phải đứng dưới mái trường một mình mà sẽ có bạn bè, thầy cô, sẽ vô tư hồn nhiên nghe tiếng ve hoà với tiếng giảng bài của thầy cô.

Chia Sẻ 🌿 Thẻ Vina Miễn Phí ❤️ Card Vina 100k 200k 500k Free

Bài Văn Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Điểm Cao – Bài 9

Bài Văn Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Điểm Cao giúp các em có thể học hỏi được cách diễn đạt bài văn hay và hấp dẫn.

Kể từ cái ngày nhận giấy tốt nghiệp cấp hai thấm thoát đã qua 20 năm, qua bao tháng ngày xa quê hương thương nhớ. Rồi một ngày, khi thấy mình đã trưởng thành qua quãng đường học tập đầy gian khó, tôi đã đủ tự tin để về thăm lại ngôi trường cấp hai xưa – nơi ươm mầm cho tôi bao ước mơ, nơi tôi đã lớn lên từng ngày trong sự dìu dắt của các thầy cô.

Hôm ấy là một ngày rất đẹp. Tiết trời dần chuyển thu, bầu không khí hè không còn quá oi bức, nóng bỏng mà đã trở nên dễ chịu hơn nhiều. Từng cơn gió nhẹ khua tán cây bên đường xào xạc. Tôi vẫn đi trên lối cũ, mải mê bước theo làn nắng vàng rực rỡ trong niềm vui sướng thôi thúc lẫn với chút cảm giác khó tả.

Chính cảm giác, chính bầu không khí ấy 20 năm trước tôi cũng như nhiều đứa bạn khác trong làng đang náo nức mong chờ đếm từng ngày từng giờ để được đến trường gặp lại bạn bè thầy cô. Ngay khi đứng trước cổng ngôi trường xưa, cảm xúc nao nao hạnh phúc ấy lại ùa về chiếm lấy trái tim tôi rất tự nhiên, không thể nào ngăn được.

Nghe tiếng tim mình thúc giục, tôi bước vào sân trường – những bước chân đầu tiên trở lại ngôi trường xưa yêu dấu sau ngần ấy năm xa cách. Tôi nhìn khắp xung quanh va thầm nghĩ trường nay đã thay đổi quá nhiều. Nhưng dù trường có thay đổi nhiều thế nào thì hình ảnh ngoài có vẻ lạ lẫm ấy vẫn không thể nào lấn át được cảm giác vô cùng thân thương gần gũi in sâu trong tâm thức tôi.

Còn nhớ lúc trước trường chỉ có 6, 7 phòng học, khuôn viên cũng khá nhỏ đi một qua mạch là hết. Còn giờ đây trường trông khang trang và rộng thoáng hơn rất nhiều. Các dãy phòng đều được xây thêm mấy tầng cao ngất. Còn sân trường cũng được mở rộng hơn tráng bê tông sạch sẽ và trồng thêm nhiều cây xanh. Tôi đang dạo bước dưới hàng cây thẳng tắp, cố hít thật đầy phổi không khí trong lành mát mẻ rồi dừng chân ngồi xuống bên một gốc cây to.

Tôi nhớ nhất buổi liên hoan cuối năm của lớp, thật cảm động lắm. Cả lớp bày nhau dùng nghề ” thủ công” độc nhất, cả lớp ngồi lại với nhau viết những lời tâm sự, lời chúc, bày tỏ tình cảm ban bè, tình thầy trò vào những mảng giấy nhỏ trao tay nhau, bỏ vào một cái hộp lớn tặng cô.

Mỗi người một cách viết, một cảm xúc, một suy nghĩ riêng, tất cả đều xuất phát từ trái tim trong sáng tuổi mới lớn, biết cảm, biết yêu thương. Có đứa chẳng biết nói thế nào rồi viết có mỗi câu ” Em yêu cô” gần trăm lần như chép bài phạt đem tặng cho cô. Trước tấm lòng của đám trò nhỏ, cô không cảm động sao được, chúng ta cũng vậy, ngồi xem từng mẫu giấy mà vừa cười vừa khóc.

Tôi ngồi dưới gốc cây nhớ về từng kỷ niệm vui buồn bên nhau. Càng nhớ lại càng thấy luyến tiếc, tiếc sao thời học sinh sao trôi qua quá nhanh. Từng lúc vui, lúc buồn tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng như chỉ mới xảy xa hôm trước dậy mà hôm nay khi nhìn lại mới thấy mình đã đi một quãng đường quá xa. Không biết bạn bè ngày trước giờ có còn nhớ về nhau, nhớ về mái trường này không. Tôi ngồi nghĩ ngợi quên cả thời gian.

Đọc Thêm 🌿 Nạp Thẻ Ngay Miễn Phí ❤️️ Tặng Card Nạp Tiền Ngay Free Mới

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Văn Hay – Bài 10

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Văn Hay mang đến nhiều cảm xúc sâu sắc cho người đọc.

Nhân ngày thành lập trường, tôi trở về mái trường xưa sau 20 năm xa cách. Ngôi trường đã chôn giấu biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn thời học trò của tôi với thầy cô, bè bạn…

Ôi! Bầu trời hôm nay thật trong xanh, ánh nắng tràn ngập khắp nơi. Trong lòng tôi những ánh nắng ấy cũng bừng sáng khiến lòng tôi rộn rã, tưng bừng như những ngày tôi vừa đặt chân đến đây. Vừa bước đến cổng trường, tôi đã thấy tấm bảng điện tử chạy dòng chữ: “Trường Trung học cơ sở Nguyễn Huệ”. Tiến thêm vài bước nữa, cánh cổng điện tử tự động mở ra.

Nhớ lại những ngày ấy, mỗi khi có thầy cô vào trường, đội cờ đỏ chúng tôi phải chạy ra mở cánh cửa sắt cũ kỹ, âm thanh “cót… két…” phát ra nghe thương đến lạ. Tôi cảm thấy thương quá đỗi vì hồi ấy cơ sở vật chất của trường tôi thiếu thốn lắm. Sau cánh cửa điện tử tự động ấy là một hàng xà cừ sum suê cành lá trải dọc hai bên đường vào trường.

Những chiếc lá đong đưa trong gió, như đón gọi, chào mừng tôi. Sân trường đã không không còn như xưa. Thay cho những “ổ voi” to tướng là những những viên gạch chống trượt. Các dãy phòng học được xây mới hoàn toàn. Mái trường xưa giờ đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Giữa sân trường, tượng đài người anh hùng áo vải mà ngôi trường mang tên – Nguyễn Huệ – được dựng lên trông rất oai nghiêm.

Bước vào những phòng học, một làn không khí vô cùng trong lành lan tỏa khiến tôi cảm thấy vô cùng thoải mái. Các thiết bị dạy học đã khác nhiều so với ngày xưa. Ngày đó, cái bảng chỉ là một tấm gỗ được quét lên một lớp sơn đen, bây giờ được thay thế bằng đèn chiếu. Một phần, nó làm giờ học thật sự sinh động hơn; phần khác, nó giúp các thầy cô đỡ mệt nhọc và bụi phấn không còn bay bạc trắng mái tóc hay vấy bẩn quần áo nữa.

Dãy bàn học cũng đã được đổi mới. Những chiếc bàn gỗ chông chênh trước kia được thay bằng i-nốc bóng láng nên các bạn học sinh ngồi học rất thoải mái. Vừa kịp đi thăm xong dãy phòng học, thì tiếng của một thầy giáo phát trên loa mời tất cả các cựu học sinh tập họp để bắt đầu buổi lễ…

Ôi, thật hạnh phúc biết bao nếu tôi được quay lại ngày xưa, được ngồi trên ghế nhà trường để trao đổi chuyện học hành và chơi những trò chơi vui vẻ và thú vị. Tôi thầm mong một ngày nào đó, từ mái trường này sẽ có nhiều nhân tài giúp cho đất nước ngày càng phát triển. Ước mơ của tôi chỉ có ngần ấy thôi. Và tôi tin rằng điều đó hoàn toàn có thể.

Tham Khảo ❤️️ Nạp Thẻ Mobi Miễn Phí ❤️️ Cách Nạp, Tặng Thẻ Mobi Free

Văn Mẫu Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Ngắn – Bài 11

Văn Mẫu Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Ngắn gọn, súc tích thể hiện qua từng câu văn sau đây.

Khánh thân mến!

Tớ viết thư này trước hết là để hỏi thăm cậu, cậu dạo này có khỏe không?

Cuộc sống của cậu như thế nào? Có gì đặc biệt không? Nghe nói vẫn chưa có vợ à, phải cố gắng lên, sắp 40 rồi đấy. Tớ dạo này vẫn khỏe, cuộc sống của tớ rất tuyệt vời lắm. Cậu có biết thành phố thứ 3 trên mặt trăng không?

Tớ có một biệt thự ở khu ngoại ô trên ấy, hàng năm cứ cuối hè tớ lại lên đấy chơi cùng với gia đình, nhắc mới nhớ, tớ cưới vợ được gần một năm rồi. Vợ tớ xinh lắm, mặt không tì vết. Gia đình tớ sống rất tốt. Hiện tại, tớ đang trên phi cơ riêng bay sang Anh để tiếp xúc cùng các đại biểu cấp cao của Liên Hợp Quốc.

Cách đây ba hôm, khi đang trên đường sang Mĩ để giải quyết một số việc quan trọng và nhận giải thưởng Nô-ben về hòa bình, tớ có dừng lại ở Hải Phòng – nơi mà hồi nhỏ anh em mình còn học ở đây. Tớ về chính ngôi trường Trần Phú từ thuở nào, ngày nay nó đã được tu sửa lại khang trang hơn và được dát toàn bộ bạch kim ở khắp trường.

Không những thế, nó đã được đưa lên trên không, cao hơn 100 m so với mặt đất để mở rộng chỗ ở cho người dân. Khi bước vào trường, tớ mới phát hiện ra hiệu trưởng ở đây chính là Hiền Thảo – một trong những người bạn đã học chung với anh em mình trong bốn năm cấp hai.

Cậu ấy giờ đã khác, với vị trí hiệu trưởng, cậu ấy chín chắn ,cứng rắn hơn nhưng vẫn đầy tình cảm và tình yêu thương ấy. Cậu đón tiếp tôi với sự niềm nở, tự hào kể cho tôi về những việc cậu đã làm nào là các dãy nhà đã được tăng lên thành sáu tầng, được lắp cầu thang máy, được xây thêm khu liên hợp, khu thể thao có thêm bề bơi, sân bóng đá, bóng rổ, sân Tennis, bãi giữ xe,… Ngoài ra, tớ thấy được mới vài điểm quen thuộc trong khuôn viên trường, đó là cây hoa sữa trước cửa lớp mình, nó đã cao hơn , to hơn.

Tớ vẫn nhớ hồi anh em mình học thể dục, vì trời nắng nên lại chạy ào về gối cây này tránh nắng, đứa này tranh đứa kia, bàn tán rôm rả để rồi bị trực ban nhắc hay cái lần thằng Hùng, thằng Phát thi nhau trèo cây để xem ai giỏi hơn ai, cuộc thi chưa kết thúc, thì bảo vệ đuổi, chạy tóe khói khắp trường để rồi bị bắt lên phòng bảo vệ.

Đang xao xuyến vì những kỉ niệm, đột nhiên có một giọng nói khàn khàn, nhưng đầy sự trìu mến, gọi : “Trường Ân đó hả em?” Tôi ngờ ngờ rồi quay lại. Hóa ra đó chính là thầy Nguyên, Khánh ạ. Thầy bây giờ trông đã già hơn hẳn .

Đầu thầy đã không còn tóc, bóng loáng rồi đột nhiên, tôi xúc động đến tột cùng – Thầy Nguyên đây ư? Người thầy đã dạy tôi đây ư?” Trời, thầy giờ già quá, người đã dạy cho tôi cấp hai và cũng là người đã dành hơn bốn thập kỉ để cống hiến cho giáo dục nước, nhờ thầy, bao thế hệ đã lớn lên, trở thành những trụ cột, những người đi xây dựng đất nước, là người cống hiến thầm lặng … Ôi, chả có nhẽ mái tóc của thầy đã ra đi cùng với sư cống hiến ấy. Khi nghĩ về những điều đó, Khánh ạ, tớ chỉ chực bật khóc.

Thầy quá tận tâm với nghề, cống hiến hết mình. Thầy giờ là một ông lão ngoài bảy mươi cũng về thăm trường rồi tình cờ gặp tôi… Tôi dìu thầy ra ghế đá, nó đã được lắp đặt thêm một bộ tản nhiệt nên mặc cho trời hôm ấy nóng hơn 30 độ, tôi và thầy vẫn thoải mái ngồi nói chuyện… Tớ hỏi thầy rất nhiều, và cũng tự hào kể ra những thành tựu mình đã đạt được nhưng không quên cảm ơn thầy vì những công lao như biển cả của thầy .

Nhìn thầy, tôi lại nhớ về những kỉ niệm với thầy, như lần thầy cho tôi và lũ bạn kiểm tra 15 phút một bài cực dài nhưng rồi lại không thu khiến cả lũ lăn đùng ngã, nghĩ đến đó, tớ và thầy lại bật cười. Mặc dù không muốn, nhưng cuối cùng cũng phải rời đi, tôi chào thấy ,từ biệt Hiền Thảo, rồi hẹn một lần khác gặp sau. Buổi chia tay ấy đầy xúc động , rồi tớ lên phi cơ bay đi, ngó lại, tớ thấy được bóng dáng của thầy mờ dần, nhỏ dần rồi cuối cùng biến mất sau làn mây làm tôi lại suy nghĩ viển vông.

Tớ chỉ viết đến đây thôi, Cho tớ gửi lời chào đến gia đình của cậu và chúc cậu gặp thành công trong mọi mặt cuộc sống .

Bạn cũ của cậu!

Gợi Ý ❤️️ Nạp Thẻ Viettel Miễn Phí ❤️️ Cách Nạp, Tặng Card Viettel Free

Bài Văn Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Chi Tiết – Bài 12

Bài Văn Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Chi Tiết được nhiều bạn đọc quan tâm và chia sẻ dưới đây.

Đối với mỗi người chắc hẳn có những thứ vô cùng thiêng liêng, quý giá mà không có gì có thể thay thế được. Và với tôi cũng thế, hai tiếng “ngôi trường” mỗi khi nhắc đến là lại làm tôi nhớ về ngôi trường cấp hai thân yêu ngày nào. Nơi đây đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi, dạy tôi biết yêu thương, biết sẻ chia. Hôm ngay cũng là một dịp đặc biệt ngày nhà giáo Việt Nam tôi có cơ hội được về trường thăm lại thầy cô giáo năm xưa sau hai mươi năm xa cách. Giờ đây trong lòng tôi lại trào lên cảm xúc lâng lâng khó tả.

Vừa về đến nhà, tôi đi xe dạo quanh con xóm nhỏ để ngắm nhìn quê hương mình xem có gì thay đổi nhiều không nhưng không hiểu tại sao tôi lại dừng chân trước cổng trường cấp hai năm xưa, ngôi trường mà tôi đã gắn bó trong suốt bốn năm trời với bao kỉ niệm vui buồn thời học sinh. Trước mắt tôi là một ngôi trường khang trang rộng lớn.

Cánh cổng trường được thay bằng cánh cổng đẹp hơn, to hơn và sơn màu rất sang trọng. Trên cánh cổng ấy là chiếc biển màu xanh với dòng chữ màu đỏ “TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ LƯƠNG THẾ VINH” rất nổi bật. Bước qua cánh cổng trường là một thế giới hoàn toàn khác xo với trước đây. Đó là một ngôi trường khang trang, rộng lớn với ba dãy nhà ba tầng được xây theo hình chữ U với rất nhiều các phòng học, phòng chức năng. Sân trường rộng lớn được rồng nhiều cây và bồn hoa.

Đứng giữa khung cảnh nơi đây làm tôi có cảm giác rất gần gũi, có thể hòa mình vào cuộc sống thiên nhiên nơi đây. Trên các cây cao còn có những con chim làm tổ nên dễ dàng có thể nghe thấy tiếng chim hót bất cứ lúc nào. Sân trường còn có một sân cỏ rộng để các bạn nam có thể chơi đá bóng sau mỗi giờ học.

Vì hôm nay là ngày 20-11 nên không khí trường vô cùng sôi nổi, có những lớp đang thi văn nghệ, có những lớp lại đang thi thể thao nên nó làm tôi như sống lại những phút giây khi mình còn là học sinh của trường. Sải bước trên sân trường, ngắm nhìn khung cảnh xung quanh nơi đây mà tôi không kìm được lòng mình. Chính tại sân trường này tôi đã cùng bạn bè mình chơi đùa sau những giờ học căng thẳng- thật vui biết bao.

Tôi bước đến dãy nhà nơi lớp tôi đã thừng học ở đó. Vẫn là lớp 9A như ngày nào nhưng giờ đây đã được sửa sang lại, được trang bị thêm những trang thiết bị cần thiết phục vụ cho học tập của các em học sinh.Nhìn vào trong lớp, nhìn vào chỗ mà tôi đã từng ngồi. Ôi bao nhiêu kỉ niệm về trường, về lớp, về bạn bè thầy cô trong tôi ùa về. Nhớ khi xưa lũ học trò tinh nghịch chúng tôi thường lén lút mang đồ ăn vặt vào trong lớp để ăn bất chấp sự nghiêm cấm của nhà trường.

Nhưng nếu là học sinh mà không cảm nhận một lần việc ăn vặt trong giờ thì thật là đáng tiếc. Và tôi nhớ có một lần khi trường lẫn còn là những dãy nhà cấp bốn lợp ngói lâu năm đã có nhiều chỗ thủng. Mỗi độ trời mưa to là chúng tôi có cảm giác được chứng kiến cảnh những giọt mưa rơi xuống lớp học, ướt hết cả sách vở.

Nhưng không vì thế mà chúng tôi bỏ cuộc bởi chúng tôi hiểu được giá trị thực sự của học tập trong cuộc sống này. Thế là những lúc như thế cô trò chỉ nhìn nhau cười rồi lại tiếp tục bài học còn đang dang dở. Nghĩ lại mà thấy thời học sinh của mình vừa vui mà vừa buồn nhưng nó sẽ gắn bó với chúng tôi suốt cuộc đời này. Ngôi trường thân yêu ấy đã giúp tôi trở thành một con người biết suy nghĩ, biết cảm nhận mọi thứ xung quanh.

Một ngày trôi qua thật nhanh, cuộc chia tay lại bắt đầu mà tôi thì lại không muốn điều đó xảy ra một chút nào. Ngôi trường cấp hai thân yêu ấy sẽ mãi trong lòng tôi ,nó giống như một bảo vật quý giá trong tôi mà tôi sẽ không bao giờ quên. Và còn bạn, ngôi trường của bạn sau hai mươi năm sẽ như thế nào?

Chia Sẻ 💧 Nạp Thẻ Vina Miễn Phí ❤️️ Cách Nạp, Tặng Card Vina Free

Tập Làm Văn 9 Tưởng Tượng 20 Năm Sau Ngắn Hay – Bài 13

Tập Làm Văn 9 Tưởng Tượng 20 Năm Sau Ngắn Hay giúp các em có thể rèn luyện thêm kĩ năng viết cũng như cách dùng từ của mình cho thật đặc sắc và ấn tượng.

Hà Nội, ngày …tháng …năm…

Sơn Ca thân mến!

Hè vừa rồi,nhân về thăm quê mình có ghé thăm trường cũ. Sau 20 năm, mái trường xưa đã có rất nhiều thay đổi.Mình muốn viết thư cho bạn ngay,vừa để hỏi thăm sức khoẻ của gia đình bạn vừa muốn tâm sự cùng bạn những chuyện ngày xưa .

Đó là vào một buổi chiều muộn,không gian làng quê yên ả,thanh bình đến kỳ lạ. Mình bước trên con đường làng,vẫn là con đường ngày xưa có nhiều hoa và cỏ nhưng cảm giác của mình thật lạ: hồi hộp, xao xuyến như cô học trò nhỏ ngày nào mỗi sớm mai đến lớp .Từ xa mình đã trông thấy trường: nhà cao tầng,lợp ngói đỏ,nổi bật trên nền trời ngày hè xanh trong.

Bước những bước chân chậm rãi đến gần ngôi trường xưa yêu dấu, mình cảm nhận rõ ràng cảm giác thân quen gần gũi khi nhìn thấy tấm biển: “Trường THCS Quất Lâm”. Sơn Ca còn nhớ lời cô đã nói:“ Bước qua cánh cổng này là một thế giới kỳ diệu sẽ mở ra”.

Đúng là như vậy.Ngôi trường của chúng ta giờ đã thay đổi khá nhiều: to đẹp hơn, khang trang hơn,có tường bao,vườn thực vật và rất nhiều cây cảnh. Chỉ có những hàng cây trên sân trường là vẫn thế: xanh biếc đến nao lòng. Cuối sân trường, hàng phượng vĩ vẫn nở hoa đỏ rực như mùa thi chỉ vừa mới qua thôi…

Mình bước chầm chậm lên hành lang tầng hai, giật mình khi trông thấy bác bảo vệ .Có lẽ nhìn cái vẻ bần thần của mình bác ấy cũng đoán ra là học sinh cũ về thăm trường nên chỉ cười mà không hỏi gì cả. Lòng bồi hồi bước đến bên lớp cũ, nhìn qua cửa sổ , cảm thấy mình vẫn là cô học trò nhỏ ngày nào.

Trong “ngôi nhà chung”ấm cúng này , bốn mươi thành viên của lớp đã học tập, vui chơi, cùng chia sẻ với nhau những niềm vui,nỗi buồn, những tâm tư tình cảm của tuổi học trò hồn nhiên trong sáng. Những dãy bàn,những giờ học hăng say, dường như còn thoảng đâu đây cả lời cô giáo giảng…Sơn Ca còn nhớ chỗ ngồi của bọn mình ngày xưa không? Bàn thứ hai, bên trái, chỗ ngồi đã gắn bó với chúng mình trong suốt cả năm học lớp 9.

Với cả lớp , cô như người chị cả,vừa nghiêm nghị vừa gần gũi, yêu thương.Giọng cô nhỏ và trong, những bài cô dạy,những câu chuyện cô kể dường như bao giờ cũng hấp dẫn hơn nhiều lần…Tất cả như vừa mới đây thôi, vẫn vẹn nguyên trong ký ức, giờ ào ạt ùa về khiến nỗi nhớ trở nên cồn cào, cháy bỏng. Gió chiều mát dịu, mang theo cả vị mặn mòi của biển khiến mái trường quê thêm thân thuộc biết bao !

Mỗi chúng ta giờ đều đã khôn lớn trưởng thành.Những ước mơ xưa giờ đã thành hiện thực.Nỗi lo toan của cuộc sống khiến ta đôi lúc lãng quên nhiều thứ. Chỉ riêng ở nơi này, những kỷ niệm của chúng mình vẫn chờ đợi những học trò xưa ..

Chiều muộn,mình trở về. Đã bước chân ra khỏi ngôi trường lưu giữ những tháng năm học trò hồn nhiên và đẹp như một câu chuyện cổ tích mà thấy lòng mình vẫn xao xuyến bâng khuâng ..

Sơn Ca!Thư đã dài, mình dừng bút nhé. Hẹn gặp nhau một ngày gần nhất khi chúng mình cùng trở lại trường xưa !

Tham Khảo 💦 Ứng Dụng Kiếm Thẻ Cào ❤️ Top App Nhận Card Hot Nhất

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Lớp 9 – Bài 14

Tưởng Tượng 20 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ Lớp 9, cùng tham khảo bài văn hay và nhiều cảm xúc được chia sẻ sau đây.

Thúy thân mến!

Đã lâu lắm rồi, bây giờ tớ mới có thể ngồi đây và viết thư cho cậu.

Dạo này, cậu vẫn khỏe chứ? Cuộc sống hiện nay của cậu thế nào? Chúng mình đã gắn bó với nhau bao năm, giờ cậu đi xa, tớ nhớ cậu nhiều lắm. Tuy chúng ta đã trưởng thành, đã lớn lên, biết tự đứng trên đôi chân của chính mình, nhưng tớ vẫn không sao quên được những kỷ niệm của tuổi học trò ngây thơ đáng yêu. Cậu có cho tớ là dở hơi không khi giờ sắp trở thành một bà già mà vẫn mộng mơ như tuổi 18..

Cậu biết không, hè vừa rồi, tớ vừa về thăm ngôi trường cũ đấy, chúng mình đã xa nó hơn 20 năm rồi còn gì. Không hiểu sao, lúc đến gần trường tớ cảm thấy hồi hộp đến kì lạ. Đôi tay tớ run run và đôi chân thì bỗng như khựng lại, không thể bước tiếp dù chỉ là một đoạn ngắn để tiến sát ngôi trường hơn. Tớ cảm giác như mình đang sống lại những ngày đầu tiên vào cấp 2. Tớ và cậu, hai đứa cứ nắm chặt lấy tay nhau mà kinh ngạc trước vẻ đẹp đến “lung linh” của ngôi trường mới.

Đường đi vào trường là hai hàng cây xà cừ xanh rợp bóng mát. Bên trong là hai dãy lớp ở hai bên. Giữ sân, tớ nhớ lúc ấy là kỳ đài, hai bên còn có hai cây thông và các khóm hoa hồng, hoa cúc được trồng theo hàng thẳng tắp. Đằng sau là phòng hội đồng, phía sau nữa là khu nhà tập thể cho các cô giáo, thầy giáo ở. Kế bên trường còn có một cái ao rộng lắm. Cứ mỗi lần mưa to, nước ao tràn lên, ngập cả cổng trường, chúng mình phải lội bì bõm …

Sau hai mươi năm, ngôi trường giờ không còn chật hẹp và nhỏ bé nữa. Không còn cái cảnh học sinh chạy nhảy chơi đùa mà bụi đất cứ mù lên hòa vào nắng đỏ úa của buổi chiều hôm. Trường THCS Phước Long giờ đã có đến bốn dãy nhà hai tầng. Có những cây long não to và đẹp lắm Như ạ, khéo phải đến hai người ôm đấy chứ. Tớ cảm thấy thật sự bất ngờ về sự thay đổi đó. Nhưng cũng phải thôi, đã hai mươi năm rồi còn gì. Chẳng lẽ, ngôi trường cứ cũ kĩ và nhỏ bé mãi hay sao.

Tớ đã đi hỏi thăm và được biết: thầy Quân, thầy Hùng, cô Tuyết, cô Trúc, cô Luận đều đã về hưu cả. Chắc cô Trúc tóc đã bạc trắng cả đầu. Chẳng biết, cô có còn nhớ những đứa học sinh khóa bọn mình không. Những học trò nghịch ngợm khiến cho cô phải than phiền nhiều. Cậu còn nhớ không, hồi ấy lớp chúng mình hay quậy phá nhất trường, luôn là tâm điểm của đủ mọi trò nghịch ngợm.

Ấy vậy mà sang năm cuối cấp, mặt đứa nào cũng đầy những lo âu, cố cười, cố nói để quên đi những giờ phút cuối cùng ấy. Rồi đến buổi liên hoan chia tay, chẳng đứa nào nói ra nhưng tớ biết bọn nó đang mếu máo và muốn khóc nhiều lắm. Bốn năm gắn bó với trường, với lớp, với bạn bè, thầy cô, bảo sao mà không nhớ, không thương được chứ.

Những trang lưu bút cứ truyền tay nhau không dứt. Những trang nhật ký lớp cười đến rụng răng mà bây giờ cũng đã trở thành kỉ niệm. Chao ôi! Cái thời ấy sao bọn mình ngây thơ và trong sáng thế. Nỗi buồn của tuổi học trò, niềm vui của học trò là những ngôi sao xa trên bầu trời xanh thẳm, luôn ánh lên vẻ đẹp lung linh vĩnh hằng …

Trong thư, tớ có gửi kèm cho cậu một tấm ảnh về ngôi trường sau 20 năm. Mong rằng khi nhìn thấy tấm ảnh, cậu sẽ tưởng tượng ra được những sự thay đổi của ngôi trường thân yêu ngày nào.

Thôi, có lẽ tớ cũng chỉ viết đến đây thôi, cậu nhớ viết thư cho tớ nhé, tớ sẽ đợi. Tớ muốn biết xem, cậu nghĩ gì về ngôi trường cũ của chúng mình sau bao năm thay đổi. Tạm biệt cậu!

Xem Thêm 🌹 Thẻ Mobi Miễn Phí ❤️ Tặng Thẻ Cào Mobifone Chưa Cào

Văn Tự Sự Lớp 9 Tưởng Tượng 20 Năm Sau Giàu Cảm Xúc – Bài 15

Văn Tự Sự Lớp 9 Tưởng Tượng 20 Năm Sau Giàu Cảm Xúc được SCR.VN chọn lọc và chia sẻ đến bạn sau đây.

Năm nay, ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 lại đúng vào thứ bảy. Tôi trở về thăm các thầy cô và thăm ngôi trường cũ mà tôi xa cách đã lâu.

Trường tôi nằm trên một khu đất rộng, có tường xây bao quanh. Đoạn đường dẫn từ quốc lộ 1 vào tới cổng trường rộng chừng sáu mét, hai bên trồng bạch đàn. Chiếc bảng đề tên trường màu xanh, nổi bật hàng chữ trắng: Trường Trung học cơ sở Võ Thị Sáu, từ xa đã nhìn thấy rất rõ. Ba dãy phòng học lợp tôn nối với nhau theo hình chữ U, ở giữa là sân trường với cột cờ đặt trước cửa phòng Ban Giám hiệu. Hình ảnh ngôi trường cũ thân yêu luôn hiện lên trong nỗi nhớ. Về thăm trường lần này, tôi hi vọng thấy lại những gì quen thuộc một thời.

Nhưng sao lạ thế này!? Vẫn tên trường cũ, vẫn con đường dẫn vào trường ngày nào nhưng hàng cây thì đã cao vút, thân tròn, thẳng tắp. Mặt đường tráng xi măng phẳng phiu. Cổng trường được xây bề thế và quét vôi trắng trông rất đẹp.

Ấn tượng nhất là ngôi trường ba tần cao sừng sững, mái ngói đỏ tươi. Tường quét vôi vàng, cửa lớn, cửa sổ sơn xanh nhìn thật hài hòa. Hai bên là hai dãy phòng làm việc của Ban Giám hiệu, hội trường, thư viện, phòng thí nghiệm, phòng vi tính và phòng truyền thống. Trước cửa các lớp học đều có bồn hoa. Hoa cúc, hoa hồng rung rinh trước gió. Sau trường là vườn sinh vật trồng nhiều loại cây. Ở mỗi cây đều có gắn bảng đề tên thường gọi là tên khoa học. Quả là một sự thay đổi lớn lao và kì diệu.

Gặp lại các thầy cô cũ, lòng tôi trào lên một niềm xúc động lạ thường. Các thầy cô vẫn nhớ đến tôi, trìu mến gọi tên tôi và hỏi thăm tôi về mọi mặt. Cô Nhân xiết tay tôi thật chặt, chúc mừng tôi đã trưởng thành. Tôi thầm nghĩ: Dù đi đâu, về đâu, mình cũng sẽ mãi mãi nhớ về ngôi trường này, về các thầy cô và bạn bè yêu quý.

Chia Sẻ 🌹 Kiếm Thẻ Cào Miễn Phí ❤️ Kiếm Tiền Online Kiếm Thẻ Cào

Viết một bình luận